Say đắm cảnh sắc Hà Giang - Nông Thôn Việt

Say đắm cảnh sắc Hà Giang

Thứ Tư, 28/12/2016, 15:55 [GMT+7]

Không biết tự bao giờ những hình ảnh về Hà Giang với những dãy núi điệp trùng, với cao nguyên đá Đồng Văn, với hoa tam giác mạch đã cuốn hút, thúc giục tôi. Lần lữa, hứa hẹn mãi, tôi cũng đã đến được vùng đất này trong mùa hoa tam giác mạch tháng 10. Và không uổng công trải qua một chặng đường dài 1.000km cả đi và về - tính từ Hà Nội, Hà Giang thực sự đã khiến tôi vô cùng say đắm, mê mẩn.

Dốc Thẩm Mã, xã Lũng Thầu, Hà Giang uốn lượn như một con rắn
Dốc Thẩm Mã, xã Lũng Thầu, Hà Giang uốn lượn như một con rắn

Điểm khám phá cuốn hút tôi nhất ở Hà Giang chính là bãi đá mặt trăng thuộc xã Xả Phìn, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang, một trong những địa điểm trong công viên địa chất toàn cầu - cao nguyên đá Đồng Văn.

Bãi đá mặt trăng được tạo nên bởi hàng trăm nghìn phiến đá màu xám lớm chớm sắc nhọn kỳ lạ và thu hút
Bãi đá mặt trăng được tạo nên bởi hàng trăm nghìn phiến đá màu xám lớm chớm sắc nhọn kỳ lạ và thu hút

Theo tài liệu và một vài bài báo mà tôi đọc được, bãi đá mặt trăng là một dạng cảnh quan đặc biệt xuất hiện tại một số khu vực trên cao nguyên đá Đồng Văn. Chúng được tạo nên bởi các dãy núi đá vôi bị phong hóa, trên bề mặt hầu như không có lớp phủ thực vật, các tảng, khối đá phủ khắp bề mặt sườn núi. Sở dĩ chúng được gọi tên Bãi đá Mặt Trăng bởi khung cảnh hùng vĩ, tạo cho người xem cảm giác mình đang lạc vào Mặt Trăng. Cũng theo lý giải của các nhà địa chất “địa hình mặt trăng” được tạo nên bởi quá trình karst (ăn mòn đá vôi) trong hàng triệu năm và dạng địa hình này chỉ xuất hiện từ độ cao 1.300 m trở lên, nhiều nhất là trong khoảng 1.500-1.700 mét do tuân theo quy luật phân hóa đai cao của khí hậu.Có thể nói, bãi đá mặt trăng là một hoang mạc đá, được tạo nên bởi hàng trăm nghìn phiến đá màu xám lởm chởm sắc nhọn, kích thước lớn nhỏ không đều, nằm chen chúc nhau. Đá xếp lên đá, đá chồng lên đá, đá nằm cạnh đá với màu sắc và hình khối độc lạ mang lại một cảm giác vừa bí hiểm, bí ẩn nhưng cũng cuốn hút. Xen lẫn vào đá là những cây xanh – cây xanh nở ra trên đá – tôi đã gọi như thế khi nhìn những cây xanh len lỏi vươn lên từ đá. Không gian ấy sâu hút nhưng lại mở rộng, mênh mang đến lạ kỳ. Không gian đá bí ẩn ấy được bao bọc, chở che bởi những dãy núi màu xanh (của cây rừng), màu xám (của đá, của núi rừng). Tất cả, tạo nên một vùng địa hình, một khoảng không gian hùng vĩ, khốc liệt, mênh mông và thăm thẳm đến ngút ngàn.

Nói tới bãi đá mặt trăng để muốn nói rộng ra, cả cao nguyên đá Đồng Văn - công viên địa chất toàn cầu duy nhất tại Việt Nam và thứ hai của Đông Nam Á chính là tài nguyên, tài sản đặc biệt vô giá của Hà Giang – khiến ai dù chỉ được chiêm ngưỡng một lần cũng sẽ ngỡ ngàng, để rồi lưu luyến, vấn vương và không thôi nhớ thương.

Những đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên ở Hà Giang
Những đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên ở Hà Giang

Cao nguyên đá Đồng Văn được UNESCO công nhận từ năm 2010 trải dài rộng trên bốn huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc của tỉnh Hà Giang. Theo bách khoa toàn thư mở Wikipedia, cao nguyên có diện tích Đồng Văn 2.356,80 km² với độ cao trung bình từ 1.000 – 1.600 mét, tại đây, nhiều mẫu hóa thạch của các loài đã được tìm thấy có tuổi cách đây 400 - 600 triệu năm. Điểm đặc biệt và vô cùng cuốn hút, nơi đây là một vùng núi đá có tuổi khác nhau từ kỷ Devon cho đến Pecmi, được bao quanh bởi các núi đất.

Từ thành phố Hà Giang, để đi tới được khu vực trung tâm của cao nguyên đá Đồng Văn rồi lại quay trở lại thành phố Hà Giang chúng tôi phải vượt qua đoạn đường khoảng 200km qua các huyện Quản Bạ, lên Yên Minh, qua Đồng Văn rồi vòng qua Mèo Vạc.

Đỉnh Mã Pì Lèng hùng vĩ có con sông Nho Quế nước xanh biêng biếc uốn lượn
Đỉnh Mã Pì Lèng hùng vĩ có con sông Nho Quế nước xanh biêng biếc uốn lượn

Hành trình Quản Bạ - Yên Minh – Đồng Văn – Mèo Vạc – thành phố Hà Giang quả thật là một hành trình khám phá mang lại cho người lữ khách cảm giác tuyệt diệu, không thể nào quên. Lấy thành phố Hà Giang làm điểm đầu của cuộc hành trình khám phá, xe cứ đi dần, đi dần lên cao, đi vào - lạc vào những con đường quanh co dốc đứng, ngoằn ngoèo, những con đường mà chỗ giao nhau cũng chỉ đủ cho hai xe ô tô loại 26 chỗ. Xe băng qua, xuyên qua núi xanh rừng thẳm hun hút, cheo leo. Hai bên đường chỉ có những ngôi nhà lặng lẽ, vắng bóng người, thỉnh thoảng mõ dê lóc cóc vọng ra từ những sườn núi hoang vắng. Có những đoạn đường buổi sớm tinh mơ, sương còn bao phủ những ngọn núi, con đường xa thẳm, không biết đâu là điểm đầu, đâu là điểm cuối khiến tôi ngỡ như mình lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Nhiều đoạn đường một bên là vách núi cao, một bên là vực sâu thẳm. Những dãy núi đá tai mèo cao vút, hiểm trở, đâm toạc bầu trời với đủ hình thù kỳ dị, chỗ thì dựng đứng, chỗ lại xô nghiêng, chỗ xanh rì cỏ cây, nơi lại chỉ toàn một màu đá xám trần trụi. Lên tới những điểm cao, nhìn xuống đoạn đường xe đã đi qua, cảm tưởng như mình đã đi trên một sợi dây lụa dài mềm mại, bất tận, ngoằn ngoèo và đan chéo vào nhau, giữa trùng điệp núi, trùng điệp cây. Trên đoạn đường ấy, thỉnh thoảng lại bắt gặp hình ảnh những người dân tộc thiểu số vai đeo gùi, hay tay dắt theo trâu/bò từ đi lên/đi xuống; bắt gặp hình ảnh những em bé dân tộc mắt trong như hòn bi ve ngồi vắt vẻo trên đá vẫy tay chào lữ khách.

Hoa tam giác mạch, loài hoa đặc trưng của vùng cao nguyên đá
Hoa tam giác mạch, loài hoa đặc trưng của vùng cao nguyên đá

Hành trình ấy sẽ đi qua các dốc, cung đường tuyệt đẹp tưởng như tranh vẽ như dốc Dốc Thẩm Mã, xã Lũng Thầu; dốc Pải Lủng (xã Pải Lủng); cung đường Hạnh Phúc (nối liền Đồng Văn và Mèo Vạc)…

Và nhắc tới vẻ đẹp của cao nguyên đá đồng Văn, không thể không nhắc tới một trong tứ đại đỉnh đèo của vùng núi phía Bắc Việt Nam - Mã Pì Lèng hùng vĩ, có độ cao khoảng 1.200m, nằm trên con đường mang tên đường Hạnh Phúc nối liền thành phố Hà Giang, Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc. Mã Pì Lèng có một vẻ đẹp thật lạ kỳ, vẻ hùng vĩ khiến người lữ khách như tôi phải choáng ngợp, xuýt xoa. Mã Pì Lèng đứng đó, sừng sững, hiểm trở và hiên ngang, tưởng như hiện hữu trước mắt mà lại thâm sâu, khó nắm bắt đến vô cùng. Đường đèo uốn khúc quanh co quanh Mã Pì Lèng, dưới chân Mã Pì Lèng là vực sâu với sông Nho Quế xanh biêng biếc như xẻ đôi một bên là đỉnh Mã Pí Lèng và một bên là đường đi Săm Pun, nơi có cột mốc biên giới và cửa khẩu thông sang Trung Quốc.

Người hướng dẫn viên kể, Mã Pí Lèng (马鼻梁) là tên gọi theo tiếng Quan Thoại chỉ sống mũi con ngựa theo nghĩa đen. Nhưng theo nghĩa bóng tên gọi này chỉ sự hiểm trở bậc nhất của đỉnh núi, nơi những con ngựa cái leo lên đến đỉnh trụy thai mà chết, nơi dốc cao đến mức con ngựa đi qua phải tắt thở, hoặc đỉnh núi dựng đứng như sống mũi con ngựa. Tuy nhiên, theo một số người Hmong bản địa thì tên đúng của đèo là Máo Pì Lèng, nghĩa là "sống mũi con mèo".  

Không hiểu sao, tới bãi đá mặt trăng, đứng giữa Mã Pì Lèng ngắm con sông Nho Quế, đi qua những cung đường nằm trong lòng đá, núi trong lòng tôi cứ dâng lên cảm giác ngẩn ngơ, ngỡ ngàng và choáng ngợp. Tạo hóa thật đặc biệt và tuyệt vời mới tạo nên những kiệt tác thiên nhiên hùng vĩ, đẹp đẽ như thế. Tôi nghĩ, phải cần rất nhiều nhiều thời gian thì mới cảm nhận hết được vẻ đẹp của chúng và cũng phải nói rằng, chỉ có đến đó, đứng giữa ngút ngàn, bao la và mênh mông đá, núi rừng, thở không khí ở đó thì mới phần nào cảm nhận được vẻ đẹp. Vẻ đẹp ấy, có lẽ chỉ có thể cảm bằng trái tim, bằng sự hiểu biết, chứ không một ngôn từ, chữ nghĩa, phương tiện hiện đại nào (máy ảnh chẳng hạn) ghi lại trọn vẹn được.

Và ngoài bãi đá mặt trăng, Mã Pì Lèng, những cung đường, dốc núi… Hà Giang còn thu hút, níu chân lữ khách bởi Sủng Là, nơi có nhà của Pao, bối cảnh của bộ phim Chuyện của Pao nổi tiếng; bởi núi đôi Quản Bạ; bởi dinh thự vua Mèo Vương Chí Sình, cột cờ Lũng Cú - nơi địa đầu Tổ Quốc hay bởi những vạt hoa, ruộng hoa tam giác mạch tím pha trắng rung rinh trước gió; bởi những ngôi nhà chênh vênh, lẻ loi trên sườn núi, dốc cao; bởi những đôi mắt trẻ thơ trong veo hồn nhiên đến vô chừng; bởi phiên chợ Mèo Vạc mang đậm nét văn hóa của người dân tộc Dao, Giáy, Lô Lô, Hmông; bởi những ngôi nhà trình tường độc đáo riêng có hay bởi những món ăn đậm đà bản sắc như thắng dền, thắng cố, cháo ấu tẩu, lợn mán, gà đồi, bánh tam giác mạch…

Hà Giang hoang sơ, thăm thẳm, xa ngái và quyến rũ, đến một lần rồi lại muốn đến nhiều nhiều lần nữa!!! Đến Hà Giang và văng vẳng lời hát “Núi ơ núi, rừng ơ rừng”!!!.

Hải Sơn

;
.
.
.