Hợp đồng 'già - trẻ' - Nông Thôn Việt

Hợp đồng 'già - trẻ'

Chủ Nhật, 02/02/2020, 12:11 [GMT+7]

Rút cục, tôi cũng phải tìm đến một hãng phim. Người của hãng phim luôn nở một nụ cười “toàn cầu”. Ở nụ cười ấy, yếu tố giải trí bao trùm lên tất cả. “Thơ viết để phổ nhạc. Văn viết để làm phim. Thế giới giải trí đã và đang giữ vai trò thống trị. Phải thế không ạ?”. Cuộc đàm luận đi từ xa đến gần, từ ngoài vào trong. Người của hãng phim không hỏi thế, nhưng đặt ra (hoặc nêu ra) vấn đề như vậy. Tôi không nói đúng, cũng chẳng nói sai. Tôi đang cần tiền, nên chỉ có thể khẳng định: Tôi sẽ viết theo yêu cầu của hãng! Yêu cầu của hãng rất đơn giản. Đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. “Chuyện lạ, càng lạ càng tốt. Có bi, có hài. Nhiều hài càng tốt. Éo le, gay cấn, nhiều bất ngờ, lắm lãng mạn, “sex” vừa phải.”

Hãng phim chỉ đặt hàng, tạm ứng khi thông qua “đề cương tóm tắt”. Tôi phải động não, huy động “tổng lực” tìm ra ý tưởng cho kịch bản phim truyện 30 tập. Tôi phải “chịu khó” xem các phim nhiều tập phát sóng trên ti vi. “Công thức tình, tiền tù, tội” xem đã bão hòa. Cốt truyện na ná giống nhau. Phim ta, phim nước ngoài đều vậy. Người ta xem diễn viên diễn xuất nhiều hơn so với việc theo dõi tình tiết câu truyện. Sau một tuần “tranh cãi với chính mình”, tôi quyết định chọn cốt truyện “chồng già, vợ trẻ” ở bên cạnh “vợ già, chồng trẻ”.

Có 4 nhân vật chính: 1. Ông A trên 65, giảng viên môn Quan hệ cộng đồng ở một trường đại học dân lập. Một người cũ kỹ về hình thức, mệt mỏi u ám về tinh thần, lắm suy tư, nhiều triết lý. Coi đời là bể khổ. Chịu đựng tốt, sống tốt. 2. Bà B - vợ ông A ở tuổi 60, chủ một khách sạn lớn, luôn tươi mới về hình thức, sôi nổi lãng mạn về tinh thần, thích nhậu nhẹt và du lịch. Coi đời là cuộc vui. Vui nhiều, sống tốt. 3. Cô H 25 tuổi, học trò của ông A, mới tốt nghiệp, đang trong giai đoạn tìm việc làm. Nhiều tham vọng, lắm đam mê, thích tìm tòi khám phá. Coi cuộc đời là một chuỗi phiêu lưu có được có mất. Được nhiều là sống tốt. 4. Anh K 28 tuổi, nhân vật lái xe kiêm bảo vệ và trợ lý mọi việc cho bà B. Một người đẹp trai, sống an phận. Coi cuộc đời là một sự thỏa hiệp để có được sự nhàn nhã về mọi mặt. Có được người chủ tốt là sống tốt.

 

Tóm tắt cốt truyện:

Ông A, bà B sống với nhau thuộc dạng vợ chồng “tâm chưa đồng, ý chưa hợp”, chịu đựng nhau để giữ gìn yên ổn gia đình. Hai đứa con gái của họ đi du học ở nước ngoài và có ý định làm việc, lấy chồng, định cư ở nước ngoài, không về phụng dưỡng cha mẹ nữa. Căn nhà lớn hai tầng lầu, 4 phòng ngủ quá ư thừa thãi đối với đôi vợ chồng “đã đến tuổi về già”. Chuyện đi tìm “người mới, cuộc sống mới” của họ xảy ra là điều tất yếu, một lẽ tự nhiên như xuân về hoa nở, đông đến lá rụng. Hơn 30 năm trước, ông chủ động đến với bà. Ông vốn là người của chiều sâu, của ý tưởng. Một người thông tuệ mọi nhẽ, trừ vấn đề trai, gái. Người ta mai mối cho ông một cô kế toán, trình độ trung cấp, sức lực dồi dào, hoạt bát nhanh nhạy. Ông có học vấn, học hàm nên cần phải có vợ để “giải tỏa cái cần giải tỏa”, “bổ sung cái cần bổ sung”. Gặp mặt lần đầu, chừng 15 phút, nói ít nhìn nhiều. Lần sau, xác định ngày cưới. Theo lẽ thường tình trên thế gian, việc chia tay trong cuộc hôn nhân “nhợt nhạt màu sắc” thuộc về phía người vợ. Bà chủ động nói: “Đã đến lúc ta ly thân rồi, mạnh ai lấy sống.”

Ông tư lự nhìn xa: “Ly thân hay ly dị?”

Bà hững hờ: “Ly dị phải ra tòa, phiền toái lắm, ly thân là được rồi!”

Ông tư lự nhìn gần: “Bà muốn sao làm vậy”.

Bản thỏa thuận tay đôi do bà soạn thảo. Phần kinh tế là chính. Ngôi nhà đang ở được chia đôi. Ông một nửa bếp, một nửa phòng khách. Còn lại của bà. Tiền điện nước chia đôi. Tiền lợi nhuận của khách sạn chia 6. Hai đứa con mỗi đứa một phần. Bà 3 phần. Ông một phần.

Ông thản nhiên đồng ý.

Bà đi trước ông. Chọn chàng trai tên K, làm bồ. K thuộc loại trai đẹp, chăm lo thể hình nhiều hơn chăm sóc trí tuệ. Tập tạ, chạy bộ, đánh cầu lông, uống sữa nhiều hơn đọc sách, xem báo, uống cà phê. Bà chấm anh ta từ lâu. Dường như anh ta biết điều đó và tiếp nhận điều đó một cách thản nhiên.

“Tôi với ông ấy chia tay rồi?”

“Cũng phải!”

“Anh sống chung với tôi chứ?”

“Tốt thôi!”

Một hợp đồng gia đình mới được thiết lập. Bà B là chủ. Bà nêu ra ba nguyên tắc sống chung như vợ chồng.

Thứ nhất, anh K vừa là chồng vừa là người làm công ăn lương. Tiền lương và các khoản phụ cấp của người lao động, anh K được giữ nguyên, là tài sản cá nhân, tùy ý sử dụng.

Thứ hai, trách nhiệm của người chồng phải phục vụ vợ chu đáo, không được lăng nhăng bồ bịch với các cô gái khác.

Thứ ba, trong quan hệ vợ chồng cũng giống như quan hệ chủ lao động và người lao động. Người lao động nếu thấy “bất công”, không vui vẻ sẽ được phép bỏ việc. Ngược lại, người chủ cũng được phép sa thải người lao động nếu có lỗi nặng.

Anh K hài lòng ký vào mọi thứ giấy tờ do bà B đưa. Thời hạn 3 năm sống chung là thời hạn phù hợp. Cuộc sống mới của bà B với K được mở đầu bằng việc mua đồ mới ở cửa hàng thời trang. Bà B thử váy. Ba cái liền, cái nào K cũng khen đẹp. Bà B tỏ ý khó chịu, nói: “Có lẽ tôi phải tích cực giảm cân!”

Anh K nói: “Chưa cần đâu. Mới to bụng, chưa có ngấn mỡ.” Tiếp theo là một chuỗi những tình tiết “sống chung” như vợ chồng của “vợ già chồng trẻ”.

Ông A tìm đến “người mới, cuộc sống mới” chậm hơn bà B sáu tháng. Vì chướng mắt trước cảnh vợ cũ âu yếm thằng nhãi chỉ bằng tuổi con mình một cách thô tục. “Thiếu văn hóa!”, ông A nói trỏng. Bà B cười hi hí, nói: “Nhìn trộm người ta yêu nhau mới thiếu văn hóa”. Ông A đi lang thang quanh trường. Không phải để tiêu hóa thức ăn. “Để tiêu hóa buồn phiền!”, ông nói với cô H như vậy khi hai người tình cờ gặp nhau. Cô H thấy lạ, thấy hay hay. Xô đẩy người thầy cũ vào quán cà phê đèn mờ. “Buồn phiền có hại cho sức khỏe”, cô H bày tỏ sự quan tâm. Ông A nhìn về phía cửa ra vào, trầm tư nói nhỏ: “Buồn phiền là trí tuệ”.

Cô H mềm mại, uyển chuyển. Thân hình giống như con báo đốm châu Phi. Ngực nở, bụng thon. Trong bụng chỉ chứa năng lượng, không chứa ưu phiền. “Em mới bị bồ đá. Chỉ thấy đau, không thấy buồn phiền, là cớ làm sao?”. Cô H, kéo sát ghế, ngồi đưa vai thầy cũ chăm chú lắng nghe những triết lý “vừa quen vừa lạ”. Đời là bể khổ ư? Trò chơi chữ vớ vẩn. Đã là bể khổ, hà cớ gì người ta phải ham sống sợ chết. Nhưng nghĩ kỹ lại, thấy đôi chút có lý. Cái khổ trên đời lúc nào cũng nhiều hơn cái sướng. Không mất làm sao có được. Không chịu đựng làm sao có thành công. Cô H phấn chấn hỏi tiếp: “Thu nhập của thầy bao nhiêu?”, “Khoảng hơn 20 triệu” “Ô kê!”. Cô H chủ động kéo ông A về nhà. Đi qua bà B, cô ôm ông A hôn chùn chụt, nói to như tiếng kèn đồng xung trận: “Em thương anh nhiều!”.

Mở đầu cho cuộc sống mới giống như vợ chồng của thứ “chồng già vợ trẻ”, ông A nêu ra hai triết luận rút ra từ Truyện Kiều. Thứ nhất, “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”. Giải thích thêm, tâm là tình cảm yêu thương, tài là tiền bạc. Thứ hai, “Tự trọng lẽ phải có ta có người”. Giải thích thêm, phải biết tôn trọng chính kiến và thể lực, thể trạng người khác, không được áp đặt. Cô H “ô kê” tuốt luốt. Hăm hở đè ông A xuống giường. Ông A kêu oai oái: “Gấp gáp gì, còn nhiều thời gian”. Cô H nồng nhiệt rên rỉ: “Em ghét chờ đợi”. Tất nhiên, điều cô muốn không thực hiện được ngay. Mạch suy tư chưa hết. Mạch ham muốn tình dục chưa đến. “Cái gì không làm được ban ngày, ban đêm sẽ làm được”, ông A khẳng định.

Cô H yên lòng soạn thảo “quy ước”. Nói miệng thôi, không cần văn bản. Ông chồng già phải đưa hết tiền cho vợ trẻ để vợ lo mọi chuyện nhà. Chồng phải tìm việc cho vợ, một công việc “nhàn nhã, sang trọng, lương cao và ổn định”. Vợ phải chăm sóc sức khỏe và sĩ diện cho chồng, không được quan hệ “bồ bịch” với người khác. Sau ba năm, nếu hai người thấy hạnh phúc sẽ tiếp tục sống thêm ba năm nữa và có thể có con. “Đàn ông 70 tuổi vẫn có thể có con tốt”, cô H cười cợt nhấn nhá, ông A chỉ biết nghe và gật đầu.

Tiếp đó là chuỗi những tình tiết sống chung của cặp vợ chồng “chồng già vợ trẻ”.

Cái khó nhất của kịch bản này là sự “sống động, chân thực” của các tình tiết “vợ già chồng trẻ” đan xen với “chồng già vợ trẻ”. Không có công thức “tình yêu bằng nhau mọi thứ sẽ bằng nhau”. Chưa nói đến chuyện tuổi tác chênh lệch, chỉ nói đến chuyện khẩu vị ăn uống, khẩu vị tình yêu đã có rất nhiều khác biệt khó có thể dung hòa được. Ông A phải ăn lạt, không ăn cay vì huyết áp cao, cô H nhất thiết phải ăn hơi mặn một chút, cay hơn một chút. Bà B thích ăn cá. Anh K không thích ăn cá, chỉ thích ăn thịt. Bà B thích được âu yếm vuốt ve. Anh K thích làm ngay tức thì. Cô H thích được ôm chặt. Ông A chỉ thích mơn trớn hôn hít…

Tôi phải đọc thêm rất nhiều sách về y học, về văn hóa ứng xử và tìm hiểu những cặp vợ chồng “chênh lệch về tuổi tác”. Những dữ liệu về vợ chồng già trẻ tôi thu thập được có thể chia thành ba loại.

Thứ nhất, từ tình yêu đích thực, già trẻ sống chung với nhau vẫn là cuộc sống hạnh phúc, không có lực cản về tuổi tác hay vật chất. Thứ này thuộc loại quý hiếm trên đời.

Thứ hai, vì ân nghĩa mà sống chung với nhau sẽ không có hạnh phúc, một cuộc sống chịu đựng, nhiều dằn vặt đau khổ.

Thứ ba, do lợi dụng lẫn nhau để có lợi ích, đời sống vợ chồng già trẻ là một loại sống thủ đoạn, lừa đảo, chồng chất lo lắng và luôn có kết cục bi thảm.

Tôi trình bày với hãng phim về ý tưởng làm phim hợp đồng sống chung của vợ già chồng trẻ và chồng già vợ trẻ ở chung một mái nhà. Người của hãng phim háo hức tiếp nhận, chỉ ra yêu cầu cơ bản:

Cái thứ hợp đồng già trẻ trong truyện phim này thuộc loại lợi dụng lẫn nhau, hội tụ nhiều yếu tố hấp dẫn. Ôkê! Dẫu vậy, thông điệp của nó phải rõ ràng. Đây là thứ hợp đồng không nên có trong xã hội. Phải cảnh báo công chúng về loại hợp đồng này. Hãng phim yêu cầu tôi nêu ra cái kết của truyện phim. Tham khảo ý kiến của ông bạn thân, tôi nêu ra ba cái kết.

Thứ nhất, hai người trẻ, anh K và cô H nảy sinh tình cảm, sớm chấm dứt hợp đồng với bà B, ông K ra đi trong êm thấm lặng lẽ.

Thứ hai, anh K và cô H tìm cách lừa đảo chiếm đoạt tiền bạc của hai người già rồi mạnh ai người ấy trốn.

Thứ ba, hai người trẻ yêu nhau bị hai người già phát hiện. Hai người trẻ nổi máu tham, ra tay sát hại người già và bị công an truy bắt.

Người của hãng phim rất tán đồng với cái kết thứ ba. “Tình tiền tù tội đủ cả. Ôkê!”

Tôi không thích cái kết thứ ba. Tôi thích cái kết thứ nhất. Hãng phim có vẻ ngần ngại bảo: “Để tính thêm”. Tôi nói rõ ràng: “Cái kết thứ nhất là cái kết hay nhất!”

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN VĂN TUẤN - Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM

;
.
.
.
.