Xuất khẩu rau quả sang Trung Quốc: Đừng để bị 'hất văng' - Nông Thôn Việt

Xuất khẩu rau quả sang Trung Quốc: Đừng để bị 'hất văng'

Thứ Sáu, 20/12/2019, 08:46 [GMT+7]

Từ đầu năm 2019, Trung Quốc triển khai áp dụng chặt chẽ các quy định về ghi nhãn mác truy xuất nguồn, hạn chế thương mại tiểu ngạch khiến kim ngạch xuất khẩu mặt hàng rau quả vào thị trường đông dân nhất thế giới này sụt giảm mạnh.

 

Theo Cục Chế biến và Phát triển thị trường nông sản (CB&PT TTNS), giá trị xuất khẩu rau quả 10 tháng đầu năm 2019 đạt 3,1 tỷ USD, giảm 5,6% so với cùng kỳ năm 2018. Trung Quốc vẫn đứng vị trí thứ nhất về thị trường xuất khẩu rau quả của Việt Nam với 67,7% thị phần. Trong số hơn 3,8 tỷ USD giá trị xuất khẩu của ngành rau quả của năm 2018, riêng thị trường Trung Quốc đạt gần 2,8 tỷ USD, chiếm 70% tỷ trọng xuất khẩu.

Tuy nhiên, trong khi xuất khẩu rau quả trong 10 tháng đầu năm nay tăng trưởng mạnh ở nhiều thị trường (Indonesia tăng 236,6%, Lào tăng 143,9%, Italia tăng 142,8%, Hồng Kông tăng 125%, Hà Lan tăng 27,3%, Anh tăng 24,7%), thì xuất khẩu rau quả sang Trung Quốc lại giảm 13,5% so với cùng kỳ năm 2018.

Theo lý giải của ông Nguyễn Quốc Toản - Cục trưởng Cục CB&PT TTNS, căng thẳng thương mại Mỹ - Trung khiến nông sản của Trung Quốc giảm mạnh xuất khẩu sang thị trường Mỹ và quay lại tiêu thụ nội địa, nên nhu cầu nhập khẩu rau quả của nước này giảm. Nguyên nhân thứ hai là do phía Trung Quốc đã siết chặt hàng rào kỹ thuật đối với rau quả Việt Nam khi vận chuyển qua biên giới.

Ông Lê Thanh Hòa, Phó Cục trưởng Cục CB&PT TTNS cũng cho biết: “Hiện thu nhập trung bình của người Trung Quốc đang trên đà tăng mạnh, nên xu hướng tiêu dùng của Trung Quốc thay đổi nhanh. Vì vậy, việc siết chặt nhập khẩu là chuyện đương nhiên và nó cũng phù hợp với thông lệ của quốc tế, không chỉ với Việt Nam mà với tất cả các thị trường khác. Đối với Việt Nam, điều này cũng không quá bất ngờ và đột ngột. Bù lại, phía nước bạn đang mở rộng cửa, tạo điều kiện cho chúng ta xuất khẩu nông sản đi theo đường chính ngạch khi giảm thuế từ 17% trước đây còn 3 - 4%”.

Ông Hòa nhận định rằng việc Trung Quốc siết chặt hàng nhập khẩu sẽ tác động nhiều đến sản xuất nông sản nói chung, rau quả nói riêng tại Việt Nam. Đối với các doanh nghiệp, hợp tác xã, nông dân, chủ trang trại, người sản xuất, kinh doanh giỏi, thì đây được xem là cơ hội. Nếu như chuỗi liên kết giá trị của chúng ta tốt hơn thì cơ hội xâm nhập vào thị trường sâu hơn và năng lực cạnh tranh cũng sẽ tăng lên. Một số đơn vị còn cho đây là tin vui, vì Trung Quốc hiện nay đã cấp cho Việt Nam 1.309 mã vùng về cây trồng ở 32 tỉnh, 1.435 mã số đối với các cơ sở đóng gói trên các loại rau, quả mà Trung Quốc đã chấp nhận.

Thực tế, việc phát triển sản xuất theo chuỗi là giải pháp để xuất khẩu rau quả phát triển bền vững. Trước hết, chúng ta phải giải quyết vấn đề về đất đai, bởi tiêu chuẩn đầu tiên để có sản phẩm xuất sang Trung Quốc, để được cấp mã vùng là chúng ta phải sản xuất trong một diện tích lớn, từ 10ha thay vì cách làm manh mún, nhỏ lẻ như lâu nay.

Thứ hai là, phải xây dựng doanh nghiệp đầu đàn để dẫn dắt những doanh nghiệp vừa và nhỏ, liên kết các hợp tác xã và người nông dân. Nếu không có chuyến tàu dẫn dắt (là những doanh nghiệp đầu đàn) thì đó chỉ là những chuyến xe cút kít để chở hàng nông sản của chúng ta ra thế giới, và khi đó sẽ bị những chuyến tàu lớn hất văng ra bên ngoài.

CHU KHÔI

 

;
.
.
.
.