An Lục Long sáng ánh đèn đêm - Nông Thôn Việt

An Lục Long sáng ánh đèn đêm

Thứ Tư, 26/02/2020, 16:10 [GMT+7]

Từ một xã nghèo vùng sâu, căn cứ kháng chiến, hàng năm phải cứu tế, đến nay ở xã An Lục Long (Châu Thành, Long An), xe hơi, xe tải chạy khắp nơi, đêm đêm đèn đường sáng trưng không thua thành thị. 100% hộ dân được cấp nước sạch lấy từ mạch ngầm đã qua xử lý lắng lọc. Hình ảnh nông thôn hiện đại như giấc mơ không tưởng đã thành hiện thực. Điều quan trọng là tất cả những công trình dân sinh đó đều do người dân đóng góp vốn, công sức, tự thiết kế, thi công, quản lý. Thành công của An Lục Long là câu chuyện về lòng tin và sự hợp tác của chính quyền với người dân.

 

Gần trung tâm vẫn... sâu, nghèo, cách trở vì cách nghĩ, cách làm

Nằm giáp ranh thị trấn Tầm Vu, nơi gần nhất chỉ cách trung tâm huyện hơn 2km nhưng An Lục Long được phân loại là xã vùng sâu. Cách đây chưa quá 10 năm, học sinh xã này đi thi đại học vẫn còn được cộng 2 điểm ưu tiên. Sự ưu ái đó do địa bàn cách trở đi lại khó khăn, hơn phân nửa tên ấp trong xã mang tên cầu đường: Cầu Đôi, Cầu Hàn, Cầu Kinh, Cầu Ván, Lộ Đá, Lộ Đất - những cây cầu chênh vênh và những con đường lầy lội là nút thắt nghẽn mạch phát triển của người dân. Nằm tiếp giáp và ngăn cách với tỉnh Tiền Giang bởi kênh Chợ Gạo nhưng thiếu cầu, thiếu đường nên tuy gần mà xa, cơ hội giao thương không có nên kinh tế đôi bên biệt lập.

 

Trong chiến tranh, phần lớn địa bàn xã là căn cứ kháng chiến. Nơi đây từng xảy ra trận đánh quyết tử của một đơn vị cấp Tiểu đoàn của Khu 8 làm toàn bộ đơn vị gần 110 người hy sinh. Người dân đã làm mộ tập thể chôn các liệt sĩ ngay tại trận địa và lập miểu thờ, hàng năm tổ chức cúng giỗ cho mãi đến ngày nay.

Sau năm 1975, An Lục Long vẫn là xã nghèo dù chính quyền địa phương và người dân cố gắng lăn trở trồng dưa hấu, bắp tăng vụ. Có thời gian dài dưa hấu Long Trì nổi tiếng bày bán ở Sài Gòn thực chất là trồng ở An Lục Long. Có dưa nhưng thiếu đường vận chuyển cơ giới nên cái nghèo vẫn đeo đuổi. Hơn 10 năm qua, An Lục Long và toàn huyện Châu Thành đã chuyển sang chuyên canh Thanh Long, cuộc sống khá hơn nhưng đường sá ách tắc vẫn là khó khăn lớn nhất. Ngân sách nhà nước đủ đối ứng 50% đường nông thôn nhưng sức lực và niềm tin người dân địa phương chưa đủ đáp ứng 50% còn lại. Vào thập kỷ 1990 chính quyền xã tổ chức đưa điện về nông thôn vận động nhân dân đóng góp nhưng việc quản lý không chặt chẽ nên phát sinh khiếu kiện khiến người dân mất lòng tin, chính quyền ngại dân khiếu kiện, cái dớp đó kéo dài đến nhiều năm sau.

Tin dân và được dân tin

Vào đầu những năm 2000, từ Xã đội trưởng được bầu làm Chủ tịch UBND xã, anh Hà Minh Tuấn quay quắt nghĩ cách làm thế nào thay đổi tình thế này. Nhớ lại kinh nghiệm từ việc người dân địa phương tự hiến đất lập ngôi miểu thờ liệt sĩ bằng tre lá, tự cúng giỗ và những người từ địa phương khác có lòng hảo tâm đóng góp trùng tu miểu hàng chục năm trời, anh tin lòng dân không khắt khe, vướng mắc với chính quyền trước những việc chung nhưng chỉ do thiếu lòng tin và khả năng có hạn. Muốn có vốn liếng để làm đường, cần phát huy kinh nghiệm này, huy động sức dân tại chỗ và sự đóng góp của các nhà hảo tâm cộng với vốn đối ứng của nhà nước. Quan trọng là cách tổ chức phải chặt chẽ, minh bạch, tiết kiệm, hiệu quả để tạo niềm tin với người dân.

Từ định hướng ấy, chính quyền xã đã tổ chức làm thí điểm bê tông hóa đoạn đường khó nhất, quy mô chỉ vài cây số, mặt đường chỉ rộng 2,5m, ở vùng sâu nhất giáp ranh với Tiền Giang. Để giảm chi phí và huy động tốt nhất, cao nhất, hiệu quả nhất sức đóng góp của người dân, xã chủ trương không gò ép mà chủ yếu vận động thuyết phục người dân theo nguyên tắc ai có tiền góp tiền, ai không tiền góp công lao động, người dân tự bầu ra ban quản lý, tự thiết kế và thi công làm đường, chính quyền xã chỉ giám sát, hỗ trợ, chứ không tham gia trực tiếp. Cách làm này được người dân tin cậy. Kết quả là đoạn đường bê tông đầu tiên đã nhanh chóng hoàn thành. Người dân các khu vực lân cận bắt đầu chú ý và cũng mong muốn làm theo.

Chương trình làm đường trở nên thuận lợi, xã lần lượt lập kế hoạch mở thêm đường bê tông mới. Lúc này từ thực tiễn lại phát sinh vấn đề mới là đường 2,5m vừa với xe máy nhưng quá nhỏ với xe tải, trong khi nhu cầu vận chuyển thanh long và các loại vật tư bằng ô tô rất lớn. Phải mở đường rộng ra 4m, vài ba trăm mét phải có chỗ rộng hơn để hai xe tải có thể tránh nhau. Chính quyền xã đã thiết kế làm các tuyến đường nông thôn đáp ứng nhu cầu này. Nhưng như thế đường mới rộng hơn mặt đường cũ, phải xin đất của các hộ dân có đường đi qua, phải vận động nguồn tài trợ cho phần vốn phát sinh đang quá sức người dân.

Lãnh đạo xã bắt đầu việc vận động với các doanh nhân, nhà hảo tâm quê gốc An Lục Long hoặc có tình cảm với An Lục Long. Kế hoạch này của xã đáp ứng đúng nhu cầu người dân và nhờ niềm tin từ các công trình trước đây nên dân nhiệt liệt hưởng ứng. Trong đó, ông Tám Cẩu (Võ Hồng Sanh) người trực tính, một “ông già Ba Tri” từng bỏ ra mấy năm trời khiếu kiện những bất minh của lãnh đạo xã các nhiệm kỳ trước trong xây dựng đường dây cao thế, lần này không những chấp nhận hiến đất mà còn tự nguyện đóng góp hơn 10 triệu đồng để làm đường, dù không quên đe nẹt: “Mần coi cho được, mần không được là chết với tao”!.

Huy động nhiều nguồn lực xã hội

Tại xã dân đồng lòng, ngoài xã thì các nhà hảo tâm như doanh nghiệp Kềm Nghĩa và một số doanh nhân khác nhìn thấy các công trình công ích của An Lục Long đã làm khá tốt nên cũng tin tưởng ủng hộ. An Lục Long không chỉ làm đường nông thôn mà còn làm cả phần đường liên xã đi qua địa phận của mình. Theo phân cấp thì phần này thuộc ngân sách huyện nhưng huyện chưa có kinh phí. Chờ huyện thì lâu, nên xã vận động dân chủ động làm luôn.

Tự mua sắm vật tư, kiểm tra giám sát chặt chẽ việc thi công nên các tuyến đường của xã có chất lượng tốt, lớp bê tông dày chắc chắn cho xe tải đi lại an toàn mà lại tiết kiệm chi phí khá cao so với định mức chung của nhà nước. Đến nay, An Lục Long đã hoàn thành bê tông hóa toàn bộ 50km đường nông thôn và liên xã trên địa bàn, với quy cách mặt đường rộng 4m và có nhiều điểm dừng tránh nên ô tô, xe tải chạy thoải mái. Tất cả các tuyến đường này đều được trồng cây chuông vàng tạo vẻ mỹ quan và bóng mát. Tổng kinh phí làm đường lên đến hàng trăm tỉ đồng.

Điểm son khác của An Lục Long là đã đưa nước phông - tên và điện sinh hoạt đến 100% hộ dân trong xã. Đó là ước mơ nhiều năm của người dân trong xã. Nhưng vượt lên trên ước mơ đó, xã An Lục Long còn làm được điều mà ngay một số vùng đô thị chưa làm được đó là hệ thống đèn đường nông thôn cũng bằng phương thức nhà nước và nhân dân cùng làm, vận động các nhà hảo tâm hỗ trợ, người dân tự thi công, quản lý.

Ánh sáng điện trên con đường quê ở An Lục Long là điểm sáng thật sự của Nông thôn mới. Chìa khóa thành công của mô hình này chính là niềm tin. Đảng, chính quyền địa phương tạo được niềm tin với người dân nhờ sự minh bạch và năng lực thực hiện hiệu quả các nguồn tài trợ. Chính quyền đặt niềm tin vào người dân, để chính người dân tự quản lý, thi công xây dựng các công trình công ích cho địa phương. Ánh sáng đèn điện trên những con đường nông thôn ở Cầu Hàn, Cầu Đôi, Lộ Đất, Lộ Đá đã thắp sáng cho người dân vận chuyển thanh long và bao vật tư hàng hóa khác, đồng thời đó cũng là ánh sáng soi những con đường đi tới xã hội phồn vinh.

LÊ ĐẠI ANH KIỆT

;
.
.
.
.