Châu Thành tìm lối đi cho du lịch - Nông Thôn Việt

Châu Thành tìm lối đi cho du lịch

Chủ Nhật, 14/03/2021, 17:30 [GMT+7]

Giống nhiều địa phương khác của Bến Tre, huyện Châu Thành cũng nôn nóng phát triển du lịch thành ngành mũi nhọn của huyện. Thế nhưng cho đến nay, du lịch của Châu Thành vẫn chưa thể khởi sắc.

 

Bên trong Tòa thánh Tiên Thiên Đại Đạo Tam Kỳ phổ độ ở Châu Thành, Bến Tre.
Bên trong Tòa thánh Tiên Thiên Đại Đạo Tam Kỳ phổ độ ở Châu Thành, Bến Tre.

Khách du lịch đến Châu Thành thời gian qua không ít, vậy nhưng nguồn thu từ du lịch lại chẳng được bao nhiêu. Bức xúc trước thực tế này, lãnh đạo huyện quyết định mời một nhóm chuyên gia khảo sát thực tiễn và tư vấn giải pháp. Nhóm chuyên gia này được chọn vì cách tiếp cận vấn đề của họ tương đối cụ thể, có mô hình hiệu quả, đặc biệt là dám bảo hành dự án. Nhóm chuyên gia đã tự đi xe đò đến Châu Thành, ngủ nhà dân và đi thực địa bằng xe gắn máy. Sau 2 tuần khảo sát thực tế, nhóm chuyên gia công bố nhiều số liệu bất ngờ.

Châu Thành - vùng quê hấp dẫn

Châu Thành nằm trên cù lao Bảo và cù lao An Hóa, được bao quanh bởi sông Tiền, sông Hàm Luông và chằng chịt kênh rạch. Dừa là cây trồng chính với 8.050ha, chiếm 11,3% diện tích dừa toàn tỉnh. Các cơ sở sản xuất sản phẩm từ dừa và thủ công mỹ nghệ dừa của Châu Thành chiếm trên 90% của toàn tỉnh Bến Tre. Ẩm thực dừa cực kỳ phong phú, ăn mấy ngày chưa hết. Ngoài ra còn có làng bè, làng nem chay, bánh dừa, bánh tét, chuối sấy…

Châu Thành còn có 7.700ha cây ăn trái, chiếm 27,5% diện tích toàn tỉnh. Nhà nào ở Châu Thành cũng có vườn rộng, cây trái trĩu cành, đường nông thôn sạch đẹp và giao thông đường bộ thuận lợi nhờ cầu và phà Rạch Miễu, các quốc lộ… Ngoài các xã trên cù lao, Châu Thành còn có cồn Phụng (xã Tân Thạnh), cồn Qui (xã Quới Sơn). Hệ thống sông, kênh, rạch chằng chịt rất lý tưởng để Châu Thành nối kết với các vùng phụ cận như Mỹ Tho (Tiền Giang), thành phố Bến Tre; các huyện Chợ Lách, Mỏ Cày…

Cùng với đặc sản cây trái ngút ngàn, Châu Thành có nhiều chùa, đình, chợ và nhà cổ đẹp như mơ. Tòa thánh Tiên Thiên Cao Đài (xã Tiên Thủy) kiến trúc hòa hợp Đông Tây sắc sảo, tinh tế. Khu mộ Tổ Đạo Dừa (Vừa) Nguyễn Thành Nam kiến trúc lạ, đậm bản sắc văn hóa với nhiều câu chuyện hấp dẫn… Đường nông thôn mới rợp bóng cây đẹp hơn tranh vẽ, rất lý tưởng để đạp xe hoặc trekking khám phá. Ngoài tàu, thuyền, Châu Thành còn có xe ngựa, xe lam - những loại hình vận chuyển mang theo mình nhiều hoài niệm xưa cũ - trên khắp đường làng. Làng ẩm thực Quê Dừa (xã An Khánh) với không gian nên thơ bên sông Tiền có bộ thực đơn hơn 180 món, đủ sức đáp ứng những khách hàng khó tính nhất.

Chưa hết, Châu Thành còn từng là căn cứ kháng chiến với nhiều câu chuyện lịch sử đẹp như huyền thoại. Ví dụ như xã Tân Thạnh là nơi có nhân vật chính trong bức ảnh lịch sử “Mẹ con ngày gặp lại” (Vui sao nước mắt lại trào) do nghệ sĩ nhiếp ảnh Lâm Hồng Long (Giải thưởng Hồ Chí Minh 1996) chụp khi đoàn 36 tử tù từ Côn Đảo gặp lại người thân tại bến Rạch Dừa, Vũng Tàu sau ngày đất nước thống nhất. Nhân vật ấy - ông Lê Văn Thức, người sĩ quan điệp báo, tử tù năm xưa giờ đang vui thú điền viên bên cháu con, vẫn dí dỏm với nhiều chuyện kỳ thú. Về lưu trú, cao cấp thì có Forever Green (xã Phú Túc), homestay thì có Quốc Phương (xã Phú Túc), Nghênh Xuân (xã Thành Triệu) sạch đẹp, tiện nghi. Xã Thành Triệu còn có homestay Về Nhà, một điểm check in độc đáo của các bạn trẻ. Đặc biệt là Cocland Gardenstay, loại hình lưu trú mới, giữa vườn cây, vườn rau có cả hồ bơi đúng chuẩn…

 Một bữa ăn ở nhà hàng Quê Dừa.
Một bữa ăn ở nhà hàng Quê Dừa.

Bắt đầu từ chuyện “tưởng nhỏ mà không nhỏ”

Tài nguyên du lịch của Châu Thành không phải “đệ nhất, đệ nhị” gì, nhưng xem ra, không hề thua kém nếu không nói là có phần vượt trội so với nhiều địa phương khác. Năm 2019, huyện Châu Thành có 1.064.800 lượt khách, trong đó có 575.000 lượt khách nước ngoài, chiếm hơn 90% tổng lượt khách du lịch và hơn 72% tổng lượt khách quốc tế đến Bến Tre.

Tuy nhiên, trong khi Bến Tre dẫn đầu Tây Nam bộ về doanh thu đầu khách 1.515.000 đồng/người, thì doanh thu đầu khách của riêng huyện Châu Thành chỉ đạt 350.263 đồng/người. Làm thế nào để du khách chịu mở hầu bao rộng hơn, chịu chi tiêu nhiều hơn khi đến Châu Thành nhằm cải thiện nguồn thu từ du lịch cho địa phương?.

Để có thể làm được điều này, cần các giải pháp đồng bộ và quan trọng trong việc định hình và xây dựng, phát triển sản phẩm đặc sắc của địa phương một cách đa dạng, chất lượng. Song song đó là xây dựng hạ tầng cơ sở cho du lịch địa phương - từ cơ sở lưu trú đến các điểm tham quan, các dịch vụ du lịch - có đủ sức hấp dẫn để giữ chân du khách ở lại đôi ba ngày - đủ thời gian để chi tiêu, mua sắm.Muốn vậy, từ chính quyền đến từng người dân phải có chung mục đích về cách thức làm du lịch, phát triển du lịch và cùng nhập cuộc với tâm thế chủ động.

Xe lam chở khách du lịch ở Châu Thành.
Xe lam chở khách du lịch ở Châu Thành.

Theo nhóm tư vấn, bên cạnh việc đề ra những quyết sách lớn cho các vấn đề như đã nói ở trên, lãnh đạo địa phương và người dân cần trao đổi, thảo luận về tiềm năng, thế mạnh - điểm yếu trong du lịch của địa phương; tìm hiểu, tham quan thực tế các mô hình chuẩn, gặp gỡ trực tiếp chủ nhân của các mô hình để học cả bài học thành công và thất bại của họ; thực hiện hàng loạt việc “tưởng nhỏ mà không nhỏ” khác nhằm tạo dựng một làng quê thật yên bình, xanh và sạch triệt để thông qua việc cấm xả rác bừa bãi cả trên đất liền lẫn kinh rạch, sông ngòi; có nơi thu gom và xử lý rác thải theo đúng quy chuẩn; hạn chế tiến tới không dùng các loại hóa chất, thuốc bảo vệ thực vật độc hại; tổ chức các cuộc thi làm đẹp thôn xóm, đường làng, vườn cây ao cá; không “tra tấn” cả làng bằng tiếng ồn loa thùng để giữ không gian yên tĩnh vốn có của làng quê; phục hồi các hoạt động văn hóa đặc biệt của làng quê; đoạn tuyệt với những thói quen ăn uống không đảm bảo an toàn như dùng nước chấm chung, thiết lập cách thức giữ an toàn vệ sinh thực phẩm như có đũa, muỗng dùng riêng để lấy đồ ăn chung v.v…

Hy vọng trong tương lai Châu Thành, cùng với Bến Tre, sẽ tạo được đột phá trong phát triển du lịch bền vững.

NGUYỄN VĂN MỸ (CHỦ TỊCH LỬA VIỆT TOURS)

;
.
.
.
.