BOT âm nhạc - Nông Thôn Việt

BOT âm nhạc

Thứ Tư, 04/10/2017, 10:44 [GMT+7]

Thu phí cả người nghe lẫn người không nghe âm nhạc thật giống với việc thu phí cả người đi qua lẫn người không đi qua đường BOT tránh đô thị. Việc thu phí BOT là đúng, nhưng thu cả những người không được hưởng dịch vụ là rất bất công và đang bị cả xã hội phản đối. Việc thu phí bản quyền âm nhạc cũng là đúng, nhưng thu cả những người không nghe nhạc thì quả thật cũng chẳng khá gì hơn.

Sau một thời gian tạm dừng, Trung tâm Bảo vệ bản quyền tác giả âm nhạc tuyên bố tiếp tục thu phí tác quyền đánh vào việc sử dụng ti vi tại các khách sạn vào đầu tháng 10 tới. Mức phí áp dụng là 25 ngàn đồng/ti vi/năm. Mức này quả thực không lớn, thế nhưng căn cứ pháp luật và sự công bằng của việc thu phí là rất có vấn đề.

Trước hết, thu phí trên đầu các ti vi ở khách sạn thoạt nhìn có vẻ như là thu của những người kinh doanh khách sạn, nhưng bản chất là thu của các khách hàng. Bởi vì rằng, muốn hay không muốn, thì mọi chi phí cộng với mức lợi nhuận dự kiến đều được tính cho khách hàng. Trong số những khách hàng có nhiều người sẽ nghe nhạc qua những chiếc ti vi, nhưng có rất nhiều người sẽ không nghe. Bắt cả những người không nghe phải gánh chịu chi phí bản quyền âm nhạc là rất không ổn. Người đại diện của Trung tâm Bảo vệ bản quyền tác giả âm nhạc lập luận rằng làm sao biết được người nào nghe, người nào không nghe, nên cứ phải thu đồng đều thôi. Lập luận này là hết sức độc đáo. Với một lập luận như vậy, không khéo tất cả các gia đình có ti vi đều phải trả tiền bản quyền âm nhạc. Hơn thế nữa, hàng chục triệu người có Iphone, Ipad cũng đều phải trả tiền như trên. Biết ai nghe nhạc, ai không nghe trong hàng chục triệu người này.

Thực ra, tiếp tục thu phí bản quyền âm nhạc trên đầu ti vi không chỉ bất hợp lý, mà còn có thể dẫn đến hiện tượng “thuế chồng thuế”. Vấn đề là để thu được tiền bản quyền, thì phải thu từ những người sử dụng các tác phẩm âm nhạc để kinh doanh chứ không phải là người nghe chúng ở đầu cuối. Mặc dù người nghe chúng ở đầu cuối vẫn là người trả phí tác quyền. Họ trả phí tác quyền thông qua giá vé cho các buổi biểu diễn; giá băng đĩa cho chuyện ghi băng, ghi hình; giá thuê phòng cho ti vi số, ti vi cáp trong khách sạn. Đối với khách sạn, thì mọi việc đơn giản thế này: khách sạn trả tiền thuê truyền hình cáp hoặc truyền hình số và đưa chi phí này vào giá tiền thuê phòng. Khách hàng trả tiền thuê phòng trong đó có tiền thuê bao truyền hình số hoặc cáp. Trong cấu thành giá của truyền hình cáp và số có giá của cả phí bản quyền âm nhạc. Mặc dù thu phí bản quyền âm nhạc theo cách này cũng không hoàn toàn công bằng đối với những khách hàng không nghe nhạc. Tuy nhiên, cho dù không nghe nhạc thì họ vẫn xem chương trình khác của truyền hình. Và phí truyền hình là phí cho tất cả các chương trình. Như vậy, nếu khách đã trả phí truyền hình (qua giá phòng) lại còn phải trả phí bản quyền âm nhạc qua đầu ti vi một lần nữa là hoàn toàn trùng lặp.

Cách làm minh bạch và khả thi hơn là Trung tâm Bảo vệ bản quyền tác giả âm nhạc nên tăng cường thu phí bản quyền từ các nhà sản xuất: 1. Từ những người tổ chức showbiz; 2. Từ những người sản xuất băng, đĩa âm nhạc; 3. Từ những người sản xuất các chương trình phát thanh và truyền hình có sử dụng âm nhạc. Việc đưa phí bản quyền âm nhạc vào giá các sản phẩm, dịch vụ và bán cho khách hàng như thế nào là việc của các nhà sản xuất. Cố gắng thu phí bản quyền một lần nữa từ khách hàng của các sản phẩm và dịch vụ âm nhạc là hoàn toàn không hợp lý.

TS. Nguyễn Sĩ Dũng

;
.
.
.
.