, //, :: GTM+7
Thứ Hai, 18/07/2022, 19:00

Chàng trai bỏ phố, chọn cuộc sống hạnh phúc nơi bìa rừng

QUỲNH TRANG
Từ bỏ công việc ổn định tại Hà Nội, Nguyễn Linh chọn về quê sống cùng ông bà nơi bìa rừng. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng với anh lại đầy ắp hạnh phúc và bình yên.

Người thành phố tập sống nơi bìa rừng

Đã có thời gian dài gắn bó với nơi phố thị, song Nguyễn Linh (1991) lại cảm thấy cuộc sống quá nhiều áp lực, cuộc sống bộn bề, căng thẳng. Khi đó, dịch Covid-19 ập tới, anh đã bỏ tất cả nơi thành phố để trở về quê Thanh Hóa sống cùng với ông bà nội. 

Thời gian đầu Linh chưa quen được với cuộc sống ở thôn quê. Căn nhà ở quê thì thiếu thốn đủ thứ, thiếu cả điện, thiếu cả nước sạch. Linh tâm sự: “Ban đầu khi quyết định về đây, ba mẹ, bạn bè cũng khuyên ngăn nhiều lắm, đôi khi cũng có chút nuối tiếc cuộc sống thành phố nhưng mình không hối hận khi sống cùng ông bà, rồi cùng ông bà cải tạo chất lượng cuộc sống”.

Cuộc sống ở nơi thôn quê không đầy đủ như thành phố, chỉ có đèn dầu, chỉ có giếng nước bờ ao, nhưng cũng không đủ để làm lung lay ý chí của anh chàng này. Anh luôn mang trong mình một tâm lý vững vàng, trái tim đầy nhiệt huyết và bản lĩnh để làm quen với cuộc sống mảnh vườn, thửa ruộng. 

Linh dẫn nước sạch từ suối về thay thế nước giếng, mỗi ngày lại cải thiện hơn chất lượng cuộc sống như là làm cổng tre, làm hàng rào quanh ao, làm bàn, ghế. 

“Bỏ phố về rừng không phải là để hưởng thụ, mà là để bắt đầu một trang mới. Mình cùng ông bà nuôi gà, vịt, ngan, nuôi cá, trồng rau, cấy lúa để tạo ra nguồn thức ăn. Hai ngày một lần mình cùng ông vào rừng tìm kiếm mật ong, nấm lim, măng khô… mang xuống thị trấn bán để kiếm thêm thu nhập", Linh tâm sự.

Những ngày đầu ở đây, Linh phải học lại rất nhiều thứ, học kỹ năng sống, học cách làm việc, từ việc đồng áng, đến chuyện trồng rau, nuôi gà. Dù cuộc sống ở nơi bìa rừng có khó khăn, thiếu thốn nhưng bên cạnh anh luôn có ông bà động viên giúp sức. Linh chia sẻ rằng có đôi lúc bản thân cũng tiếc nuối ngày tháng trước trên thành phố nhưng chỉ cần nghĩ về ông bà thì dường như lại có thêm động lực để Linh cố gắng học hỏi, rèn luyện cố gắng vượt xa nhiều thứ khó khăn. 

Cuộc sống yên bình bên ông bà

Từ ngày ở với ông bà, cuộc sống của Linh thay đổi hẳn, không còn ti vi, không còn nhộn nhịp nhưng đổi lại anh làm cuộc sống ông bà hạnh phúc hơn và chính mình cũng thấy cuộc sống thêm phần ý nghĩa. 

“Ông bà vẫn luôn rất nhẫn nại với mình, có lần tập bừa ruộng bằng trâu, mình còn không biết cách dẫn trâu. Nhưng bà đã ở bên cạnh tận tình chỉ bảo để mình có thể làm được, lần đó làm mình nhớ mãi”, Linh nhớ lại. 

Cuộc sống ở quê tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng anh vẫn luôn cố gắng để cải thiện chất lượng ngày một tốt hơn. Hiện tại, trang trại nhỏ của Linh có 50 con vịt, 30 con gà, 20 con ngan, còn trồng rau, nuôi cá, tất cả đều cố gắng tự cung tự cấp. 

Với Linh, hành trình bỏ phố về rừng, cùng ông bà xây dựng cuộc sống, cố gắng cảm nhận những khoảng thời gian còn lại bên ông bà, tuy vất vả, nghèo khó nhưng bình yên. Giây phút yên bình nhất đối với chàng trai chính là khi được nhìn thấy nụ cười của ông bà mỗi ngày. Điều anh mong muốn nhất là ngày càng có thể mang đến chất lượng cuộc sống tốt hơn cho ông bà để ông bà được khỏe mạnh, vui vẻ, yên bình bên con cháu. 

Tags

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...
1

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...
Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất