, //, :: GTM+7
Thứ Sáu, 26/11/2021, 10:09

Đắp đảo làm nơi cho chim trời trú ngụ

THANH TUẤN
(nld.com.vn)
Từ mảnh đất hoang hóa, người đàn ông ở xứ Thanh này đã mất 20 năm gầy dựng nên vùng đất lành cho chim trời trú ngụ, tránh sự săn bắt của con người.

Chúng tôi tìm đến "đảo cò" ở phường Đông Vệ, TP Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa, vào lúc chiều tà. Sau một ngày đi kiếm ăn, hàng vạn con cò trở về "ngôi nhà chung" nằm giữa lòng TP Thanh Hóa này. Trên những rặng tre giữa hồ, cò đậu trắng trời; còn trên không trung, từng đàn cò đang "í ới" gọi nhau về tổ làm náo loạn cả không gian yên tĩnh. Ít ai biết rằng để có được "đảo cò" có một không hai giữa lòng TP Thanh Hóa, ông Nguyễn Trọng Hiền (SN 1967, người địa phương) đã mất bao công sức, tiền của.

Hơn 20 năm kiên trì vì cò, vạc...

Ông Nguyễn Trọng Hiền, chủ “đảo cò”

Khi kể về cơ duyên gắn bó với cò, vạc, ông Hiền cho biết khu đất này trước kia là đầm lầy để hoang hóa suốt nhiều năm, chỉ có lau lách mọc um tùm; người dân địa phương quen gọi là đầm Quai Vạc. Năm 1996, gia đình ông nhận giao khoán hơn 4 ha đất tại đây để làm mô hình trang trại cá - lúa. Trong những lần cải tạo đất ở đây, ông nhận thấy có nhiều cò, vạc bay về nên đã tìm hiểu và được các cụ cao niên cho biết đầm Quai Vạc từng là điểm trú ngụ của rất nhiều loài chim trời; đặc biệt là cò, vạc, thậm chí cả chim hạc. Do trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp và Mỹ, sân bay Lai Thành được xây dựng ngay sát đầm khiến chúng bỏ đi nơi khác. Sau này, khi sân bay không còn hoạt động nữa nhưng phố thị mọc lên rất nhiều, cây cối bị chặt phá hết nên đầm Quai Vạc chẳng còn chỗ cho đàn chim trở về.

"Khi nghe câu chuyện đó, tôi đã nghĩ ngay đến việc đắp đảo, trồng cây để "mời gọi" chim trời trở về; bởi qua tìm hiểu, tôi được biết những loài chim này luôn nhớ về tổ tông nơi chúng từng sinh ra, dù có đi đâu. Từ đó, trong suốt nhiều năm, gia đình tôi vừa đào ao, nuôi cá kết hợp tạo một hòn đảo giữa hồ với mong muốn được nhìn thấy những đàn chim xưa kia trở về" - ông Hiền nhớ lại.

Trong những năm đầu tiên, ông Hiền thuê người đào đất trong khu đầm lầy để đắp đảo, sau đó mua các loại tre mà cò hay đậu để trồng trên đảo. "Năm 1997, tôi đắp đảo, trồng tre. Chỉ 1-2 năm sau, khi những rặng tre bắt đầu xanh tốt, những đàn cò bay về làm tổ và chỉ sau vài năm, cò về ngày một đông hơn. Tôi rất vui khi chứng kiến đàn cò mỗi ngày thêm đông đúc, đến nay trên đảo có gần 30.000 con. Ngoài cò trắng, cò bợ còn có vạc, sáo... cả chim hạc" - ông Hiền phấn khởi.

Hình ảnh đàn cò trú ngụ trên đảo

Bảo vệ cò như con

Với ông Hiền, để giữ được đàn cò đến ngày hôm nay là cả một "cuộc chiến". Dù hơn 20 năm bỏ công sức để đắp đảo, trồng cây nhưng theo ông Hiền, gian nan nhất vẫn là việc giữ được đàn cò ở với mình suốt hàng chục năm qua ngay giữa lòng phố thị ồn ào. Những năm đầu tiên khi cò về, có rất nhiều thợ săn tìm đến bắn, bẫy cò. Lúc đầu, ông cũng chỉ khuyên ngăn nhưng có những thợ săn "cứng đầu", buộc ông phải kiên quyết.

Ông Hiền nghĩ "đất lành thì chim đậu", nếu mình gìn giữ, bảo vệ tốt thì chim mới ở, còn cứ để chúng bị quấy phá suốt, ắt chúng sẽ bỏ đi. Chính vì thế, ông chủ "đảo cò" này phải bỏ tiền ra để thuê 5 người trông coi, bảo vệ đàn cò. "Suốt nhiều năm qua, tôi coi trọng việc bảo vệ đàn cò như những đứa con của mình. Việc làm của tôi cũng được nhiều người dân quanh vùng, những người yêu thiên nhiên và chính quyền địa phương ủng hộ. Đây cũng là nguồn động viên rất lớn để tôi có thêm động lực bảo vệ, bảo tồn đàn chim này" - ông Hiền trải lòng.

Nhờ việc làm "tử tế" của ông Nguyễn Trọng Hiền suốt hơn 20 năm qua mà hàng vạn cánh cò có nơi trú ngụ an toàn giữa lòng thành phố. Chiều về, từng đàn cò bay lượn rồi đậu trắng trên những ngọn tre tạo nên một khung cảnh bình yên, thu hút khá nhiều người dân và du khách ghé thăm, thư giãn.

Mong muốn của ông Hiền sau này là "đảo cò" sẽ trở thành điểm du lịch, tham quan, trải nghiệm độc đáo của người dân và du khách khi đến TP Thanh Hóa. Ông luôn nhắc nhở con cháu mình phải biết quý trọng, bảo vệ, xem "đảo cò" như là báu vật; đồng thời mong muốn chính quyền địa phương nếu sau này bàn giao cho ai đó trông coi thì chọn những người có tâm, để đàn chim được bảo vệ mãi mãi. 

Khung cảnh bình yên ở  “đảo cò”
Tags

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...
1

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...
Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất