Ngon ngọt vị hến sông quê - Nông Thôn Việt

Ngon ngọt vị hến sông quê

Thứ Năm, 22/12/2016, 16:36 [GMT+7]

Con sông Cầu chảy qua vùng Kinh Bắc quê tôi hiền hòa và êm đềm, như một dải lụa mềm mại uốn lượn giữa vùng đồng bằng trù phú. Làng nằm sát bên vùng đê quai, với gần trăm hộ dân sinh sống, chính vì vậy mà dòng sông trở nên thân thuộc, như người bạn tri kỷ với hết thảy những con người sinh ra lớn lên ở làng.

Vào những khoảng thời gian nông nhàn, khi công việc đồng áng đã vãn, đàn ông, thanh niên trai tráng của làng thường vẫn ra sông ngược xuôi quăng chài, thả lưới bắt con tôm con cá mang về cải thiện cho bữa cơm gia đình thêm tươm tất. Với những người đàn bà, con gái thì ngoài việc tề gia nội trợ, họ cũng hay lội men theo những khúc sông cạn ven bờ để mò con cua, con ốc phụ giúp cùng chồng con, gia đình.

Khi ấy, bọn trẻ con chúng tôi cũng hay theo mẹ ra sông để vừa tắm táp, vừa tập mò cua bắt ốc theo. Cua ốc thì không thật nhiều, nhưng hến dưới sông thì hầu như quanh năm lúc nào cũng nhiều. Hến nhiều đến nỗi chỉ cần xuống sông một lúc, ngay như trẻ con như tôi cũng có thể mò được cả một rổ đầy. Người lớn thì chỉ cần mò độ non tiếng đồng hồ là được cả thúng cái đầy hến. Chính vì có tôm, cá, cua, ốc và nhất là nhiều hến như vậy, nên con sông chính là nguồn sống của không ít gia đình, khi gạo, rau, thịt và nhiều đồ tiêu dùng sinh hoạt khác cũng nhờ đồng tiền bán các sản vật bắt, mò được từ dòng sông mà có. Nhà tôi đông con, khi 5 anh chị em chúng tôi đều còn nhỏ, gạo ăn thường thiếu đói trong những độ giáp hạt, nên những khi không phải đến trường mấy anh chị em vẫn rủ nhau mang rổ, mang chậu thau ra sông để mò hến. Có hôm chỉ cần khoảng vài tiếng là các chậu, rổ, thúng đều đầy ắp hến. Hến nhiều đến mức nó dày như người ta phơi ngô trên sân, vì thế mà thay vì dùng tay mò, người ta chỉ cần dùng cái rổ nan tre có mắt thưa sát đáy và dùng tay gạt lớp phù sa pha cát mỏng vào rổ, rồi đãi cho bùn cát rơi ra, để lộ ra những hến là hến.

Sau khi bắt được hến, mẹ tôi thường hay dùng quang gánh quẩy hến đến chợ cách đó hơn cây số bán lại cho thương lái để người ta mang đi lên thành phố bán kiếm lời. Chợ bán hến luôn nhộn nhịp vào mỗi buổi chiều khi người mò dưới sông đã vắng bóng. Hến sông Cầu nổi tiếng béo, ngon và sạch sẽ vì thế dù di chuyển đến đâu theo chân thương lái thì hến luôn đắt hàng. Vâng, quả thật là ăn hến sông quê tôi một lần ai cũng sẽ khó lòng quên được, bởi cơm hến béo, nước hến ngọt ngào. Trong bữa cơm của gia đình tôi, hay hết thảy các gia đình trong làng quê bên sông ấy, luôn có món hến làm chủ đạo. Khi thì hến được chế biến làm món canh chua ăn mát lành. Lúc thì hến được đem nấu với dăm bảy thứ rau tập tàng hái ở bờ ruộng, ven sông, sau vườn nhà. Rồi hến dùng để nấu cháo luôn là món ăn ngon tuyệt vời đến khó cưỡng, kể cả khi bạn đã ăn no rồi mà vẫn còn muốn ăn thêm nữa. Nói chung, hến sông là thứ dễ chế biến, và đem làm món ăn nào cũng tuyệt ngon. Tôi còn nhớ nhiều khi nhà nấu canh hến với bầu, cơm hến (thịt hến) làm sạch rồi mang sào săn với hành răm sao mà ngon đến thế. Mấy anh chị em chúng tôi cứ lao đầu vào ăn đến hết nhẵn cả cơm, cả canh, và đồ ăn mà chưa muốn đứng dậy. Biết các con thấy ngon, ăn được, hôm sau mẹ tôi thường nấu thêm cơm, dành nhiều hến hơn để chế biến cho chúng tôi ăn thỏa thích...

Sông quê ngàn đời vẫn vẹn nguyên, lũ trẻ chúng tôi ngày ấy lớn lên mỗi đứa một phương trên bước đường đời lập nghiệp. Tôi lên thành phố học tập nhưng vẫn luôn nôn nao nhớ về vị hến nơi con sông quê hiền hòa bao dung. Giờ đây, thi thoảng trở về với làng quê, tôi vẫn luôn được mẹ nấu cho những món ăn ngon từ hến. Dẫu đó là những con hến mẹ mua ở chợ, do mẹ đã già nua không thể lội sông để mò được nữa, nhưng tôi vẫn cảm thấy đủ dư dị ngọt ngào bởi dù sao đó cũng vẫn là những con hến được vớt lên từ dòng sông quê hương...

Nguyễn Thị Hải

;
.
.
.