, //, :: GTM+7
Chủ Nhật, 14/05/2017, 09:31

Mênh mông tiếng vịt phía đồng

Hồi nhỏ, lúc chưa biết mặt con chữ ra sao, tôi vẫn thường mê cái nghề “làm vua tụi vịt” của ba. 

Mênh mông tiếng vịt phía đồng
Minh họa: VIIP

Suốt những năm sau này, khi mỗi lần ba đổi hột vịt ra mấy cuốn sách giáo khoa cho tôi, nhìn vào đó tôi vẫn thấy một khung cảnh quen quen, có ba ngồi trong mưa, có chiếc radio cũ mèm nằm kề bên gói thuốc rê ướt vì mưa đêm, có tiếng bầy vịt chạy đồng giữa mênh mông đồng trống.

Và ở đó, có một ông già quanh năm dầm mưa dãi nắng, đất quen hơi chân, vịt quen tiếng gọi.

Lâu lắm ông già mới về nhà một lần, ngủ lại một đêm rồi sáng lại đi. Mùa khô, giọt mồ hôi rơi chưa chạm đất đã bốc hơi. Mưa, đồng khơi gió giông gấp đôi những làng xóm được cây cối che chắn.

Ông già ngồi co ro trong chiếc áo mưa, nghĩ giờ này ở nhà tụi nhỏ chắc đang xếp thuyền giấy thả xuống nước. Hay chúng đang quây quanh mâm cơm, khua chén đũa, hít hà khói.

Nhưng sau mấy khúc ảnh đẹp đó, là nỗi lo: “Mưa lớn như vầy, hổng biết ở nhà có dột chỗ nào hông? Đường sình lầy, thằng Út đi học chắc cực dữ”. Và ý nghĩ cỡ bốn tháng mấy nữa đồng nhà mới cắt lúa làm ông già thấy rầu. Nhưng ông vẫn thấy phía mùa màng có niềm vui: “Rồi, lúc đó mình về!”.

Dân chăn vịt coi chòi trại là nhà. Trời mưa, đang nằm ngủ trong trại phải lồm cồm ngồi dậy, vội vã cuốn mùng mền gom lại một góc, co ro thả ý nghĩ theo khói thuốc bay, “Mưa này chắc lâu tạnh, hột vịt dơ, rớt giá là cái chắc”. Ý nghĩ đó thì không đáng lo bằng tháng này đứa con gái đi học xa nhà cần đóng tiền mướn trọ.

Theo thói quen, ông già mò mẫm, bật radio lên. Cái máy gần bằng tuổi thằng con út, nghe hơi khó, rè rè. Nhưng dù sao có tiếng người thì cũng đỡ buồn. Ông già lại thêm lần đốt thuốc, hút cho ấm, chờ sáng. Rồi tự nhiên hình như có mưa dột, hột mưa mằn mặn lăn dài xuống cằm.

Ngoài cái radio, ông già có ai làm bạn nữa. Sáng, nó nói rột rẹt khi ông lượm hột vịt. Mặt trời lên cao, nó ca cải lương trong lúc ông cắm lưới quây bầy vịt giữa đồng.

Tối, nó kể chuyện đêm khuya cho vui bữa rượu một mình. Thuốc hút thì lúc có lúc không, nhưng pin cho cái radio dứt khoát phải có. Cũng có lúc ông già cầm bầy vịt ở nơi sáng đèn.

Gặp hơi người, sáng uống cà phê nói chuyện trời, chiều nhậu lai rai chút chút. Nhưng tối về trại vẫn một mình. Tiếng cười nói, tiếng gia đình ở mấy nhà xung quanh chẳng giúp gì ngoài làm dậy lên nỗi nhớ vợ con ở nhà.

Bàn tay chai vì năm tháng, đôi chân đi khắp nẻo đồng bằng và bầy vịt là gia tài lớn nhất của ông. Gia tài đó đã giúp ông đổi từng trứng vịt ra tiền nuôi cả gia đình, nuôi bầy con ăn học. Ông thương bầy vịt một ngàn hai trăm mười bốn con của mình và coi nó như bầu bạn. Mà từ ý nghĩ bầu bạn đó, ông thấy mình ác với chúng quá chừng.

Lấy trứng chúng nuôi người. Đời chúng, chỉ biết ăn và đẻ. Đến khi già, hết hơi, tụi nó bị đem bán giết thịt, thay bằng bầy vịt tơ mơn mởn. Lũ vịt như những cái xilanh, nén mồ hôi, cực khổ, cô đơn, nhọc nhằn của ông thành quả trứng. Ông già nhặt chúng, nhặt từng quả trứng, gom từ ngàn đồng bạc lẻ như thế để góp nên ngôi nhà ấm cúng và những trang vở mới cho con.

Những con vịt sau khi đẻ đến kiệt sức thì vô nồi nằm, nghĩ thương. Chỉ là loài gia cầm nhỏ bé cũng dìu dắt những mảnh người đi qua khốn khó.

Có lần mưa to, sét rạch ngang từng chùm quái ác. Tôi gọi điện thoại cho ba, nửa lo, nửa sợ. Tín hiệu phía ông mờ ảo lặng tăm. Sực nhớ mình chưa từng nói thương ba, thương bầy vịt cả đời rúc vào bùn lầy kiếm ăn đẻ trứng nuôi người.

Lúc đó tôi muốn chạy bộ một trăm ba mươi hai cây số để đến bên người đàn ông lang thang trên những cánh đồng, chăn thả nỗi cô đơn và cơ cực, gánh nỗi xa nhà trên từng vạt phù sa.

Tự dưng nghe mùi vịt trong từng tờ giấy bạc, mùi của bùn sình, mồ hôi ba mằn mặn, mùi của nỗi cô đơn xa ngái của một người làm bạn với chân trời. Lần nào giở sách cũng lại thấy chữ như những con vịt bì bõm giữa đồng vắng. Tôi lại nghe tiếng vịt rúc vào một không gian nào đó. Nơi ấy, có khói thuốc vẩn vơ bay của ba tôi, giữa cánh đồng mênh mông, xăm xắp nước...■

Theo Võ Đăng Khoa (TTCN)

Bình luận

Xem nhiều

Công trình nâng cấp, cải tạo hồ Búng Xáng ở phía sau Trường Ðại học Cần Thơ, nối dài từ rạch Ngỗng đến hẻm 51, đường 3 Tháng 2, quận Ninh Kiều, tạo diện mạo mới cho đô thị Cần Thơ. Ðịa danh Búng Xáng vì vậy được nhắc đến khá nhiều. Tuy nhiên, nhiều người, kể cả văn bản hành chính, vẫn viết là Bún Xáng thay vì Búng Xáng. Bài viết sau đây sẽ lý giải rõ hơn về nguồn gốc địa danh này.

Sau gần 10 năm phát triển khá sôi động, vài năm lại đây, do hạn chế về đầu ra và khả năng đổi mới, ứng dụng công nghệ mới vào sản xuất còn nhiều yếu kém nên các làng nghề và làng có nghề trên địa bàn Nghệ An phát triển khá trầm lắng.

Là một trong các quốc gia sở hữu nền văn minh lâu đời nhất thế giới, Ấn Độ có không ít thành phố cổ kính và tráng lệ. Trong số đó, Amritsar chiếm một vị trí đặc biệt. Thành phố lớn thứ hai bang Punjab này cũng là “trái tim tâm linh” của đạo Sikh và là nơi lưu giữ ký ức lịch sử Ấn Độ.


"Hãy mang rác thải đến để đổi lấy thực phẩm mang về". Đó không phải câu nói vui hay chuyện đùa mà là chuyện thật 100% ở TP Hà Nội, hơn thế, lại diễn ra vào thời điểm dịch Covid-19 vẫn còn có những diễn biến phức tạp.
Được quan tâm

LAN VI - 28/06/2021
Trước diễn biến phức tạp của dịch Covid-19, để bảo vệ sức khỏe và sự an toàn cho cán bộ, nhân viên yên tâm công tác, cũng như đảm bảo an toàn cho khách hàng khi đến giao dịch, Ngân hàng Bưu điện Liên Việt (LienVietPostBank) đã xây dựng kế hoạch hỗ trợ cán bộ nhân viên thuộc Hội sở chính và các chi nhánh/phòng giao dịch tại khu vực Hà Nội tiêm vaccine phòng Covid-19.
1

Trong những năm gần đây nhu cầu kết nối, xúc tiến thương mại của cộng đồng doanh nghiệp (DN) trên các nền tảng số hóa ngày càng phát triển. Bởi vậy các ngân hàng thương mại (NHTM) trong nước nói chung, tại TP.HCM nói riêng đang tập trung đầu tư cho các nền tảng kết nối DN xuyên biên giới.
1
Nổi bật

Những thị trấn ven biển luôn có sức hút đặc biệt từ cảnh vật đến cuộc sống bình dị, tươi đẹp. Đời sống người miền biển ở khắp nơi trên thế giới luôn có nhiều hơn những điều thú vị để khám phá.



Hát bả trạo là hình thức diễn xướng dân gian mang tính nghi lễ, thường được biểu diễn trong lễ hội Cầu ngư ở các tỉnh ven biển miền Trung. Xứ Quảng được coi là vùng lưu giữ khá nguyên bản loại hình nghệ thuật này.

Với người Việt, ăn cũng là một cách để chữa bệnh. Trong bữa ăn hàng ngày, trên nguyên tắc cân bằng âm dương mà kết hợp nhiều loại thực phẩm với nhau. Đặc sắc nhất là cách sử dụng gia vị.

Trong 3 tháng gần đây, đã có 43.200 tàu không đi khai thác, khiến sản lượng khai thác trong 3 tháng giảm 186.000 tấn. Tình trạng này tập trung nhiều ở Đà Nẵng, Bà Rịa - Vũng Tàu, Khánh Hoà, Trà Vinh...
1
Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất