, //, :: GTM+7
Thứ Sáu, 23/09/2022, 15:26

Mùa thị của tôi

CAO THƠM
Gần hai mươi năm trôi qua, vào mỗi mùa thị tôi không thể nào quên được. Một chút háo hức, một chút chộn rộn xen kẽ ùa về.

Tôi trở về quê vào một ngày mùa thu nắng vàng dịu dàng lấp lóa, thời tiết mát mẻ dễ chịu vô cùng. Lúc ghé khu chợ quê để kiếm tìm gọi mẹ, mắt tôi đã bị những rổ thị vàng ươm thơm lừng nơi góc chợ níu lại. Lòng vỡ òa sung sướng. Vẫn là cảm giác ấy, gần hai mươi năm trôi qua, vào mỗi mùa thị tôi không thể nào quên được. Một chút háo hức, một chút chộn rộn xen kẽ ùa về.

Tôi nhớ những ngày cuối hạ đầu thu, khi nắng đã bơn bớt thì trên tàng lá xanh ngời bắt đầu xuất hiện những chùm hoa thị li ti trắng muốt rất đẹp. Ngày qua ngày, đến lúc gió heo may về phơ phất thì thị bắt đầu bói quả. Từ lúc quả còn bé xíu chỉ to bằng ngón chân cái rồi lớn dần, lớn dần bằng nắm tay trẻ con. Ban đầu chúng có màu xanh rồi ngả sang màu vàng nhạt, cuối cùng là vàng ươm. 

Vào mỗi buổi sáng tinh mơ, tôi đều chạy ra góc vườn ngước nhìn lên những quả thị đang đung đưa mời gọi. Cảm tưởng như có muôn chiếc lồng đèn bé xíu mà ai đó đã khéo léo treo tít ở tận trên cao. Thả dép, chân trần tôi leo tót lên cây, vin cành gần nhất và hái một quả cho vào túi quần. Với tôi thị như một báu vật nên lúc nào tôi cũng nâng niu. Thi thoảng, tôi cầm quả thị đưa lên mũi hít một hơi thật sâu cho hương thơm đẫy đà vào khoang mũi. 

Ngày ấy, quê tôi nhà nào cũng trồng lấy một cây thị. Cũng chẳng phải quả thị cho hiệu quả kinh tế cao hay mang lại dinh dưỡng mà đơn thuần nó là quả cho hương thơm nồng nàn quyến rũ và là thứ quả mà trẻ con yêu thích nên được mọi người ưa trồng. Vì thế, vào mùa thu đi đến nhà nào cũng thấy hương thị phảng phất. Quả thị như một loại quả “đại sứ” cho mùa thu vậy. Nhắc đến mùa thu người ta lại nhớ đến hương thị và ngược lại. Trẻ con mê thị như điếu đổ. Tôi nhớ tới mùa thị chín, khắp ngõ làng xôn xao tiếng nói cười của tụi trẻ con khoe thị nhà mình đã chín. Rồi cả lũ túm tụm lại so thị với nhau, “thi” xem thị của đứa nào thơm nhất. Cho đến khi chơi chán, đưa tay nắn vỏ quả thị mềm nhũn và bắt đầu xé ra ăn. Thị chín ăn có vị ngọt dịu, sau cùng thì có vị chan chát đọng lại nơi cuống họng nhưng đứa nào cũng thích, cũng mê.

Nhớ những quả thị tôi lại nhớ tới dáng còng lưng của nội ngồi bên hiên nhà tỉ mẩn những sợi len đan giỏ cho đám cháu đựng thị. Những chiếc giỏ được đan rất đẹp, vừa vặn. Tôi ngồi bên nội, nhìn thao tác của nội với từng mũi len mà lòng đầy cảm kích, rồi hân hoan khi cầm sản phẩm chạy tung tăng khắp xóm làng khoe đám bạn. Tôi cũng nhớ biết bao mỗi lần cùng nội ra vườn hái thị cho vào rổ và mang ra chợ ngồi bán. Vì nhà nào cũng có thị nên thị bán rất rẻ. Tôi hình dung, một dáng người nhỏ thó, trước mặt là rổ thị vàng ươm, quyện hương thơm của thị là hương trầu cau nồng ấm. Bà nhẫn nại mời khách mua thị, nhẫn nại góp nhặt từng tờ tiền lẻ để đổi mua quà cho chị em tôi.

Mùa thu của tôi, của năm tháng thiếu thời tinh khôi hằn sâu thẳm trong ký ức là mùa thị thân thương. Như là làn hương của ký ức, vương vất mãi quanh người, đã cùng tôi theo bao thăng trầm của cuộc sống, bình yên mà bước vào đời. Và cũng thật diệu kỳ, mùa thị đã kết nối tâm hồn của tôi về với quê nhà, về người bà quá cố dấu yêu. Ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn được trở về nhà, chạy ùa ra vườn, bé nhỏ như ngày nào ngước mắt nhìn lên những quả thị đang đung đưa…

Tags

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...
1

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...
Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất