, //, :: GTM+7
Thứ Tư, 20/04/2022, 09:55

Mưa xưa và mưa nay...

HOÀI CẨM
Lớn lên rồi, kỷ niệm cũng dần nhạt nhòa. Những cơn mưa chỉ còn sót lại là nỗi ngại ngần vướng víu và ướt át. Đám con nít đã trưởng thành như chúng tôi bỗng e dè trước những trận mưa bất chợt. Sợ áo bị ố thâm, sợ giày ướt, sợ bết tóc, sợ người lấm lem… Những lo ngại trước mỗi cơn mưa khiến chúng tôi quên mất rằng, mưa từng là ước ao, là thèm muốn của đám con nít chúng tôi ngày trước...
Ảnh: Internet

Hồi đó, trẻ con trong xóm vẫn còn xoắn xít với nhau, nhà nào cũng coi như nhà mình, đứa nào cũng là anh, là chị, là em. Cứ mỗi bận mưa giông, đám con nít chúng tôi lại í ới gọi nhau, thế rồi con trai, con gái trong xóm cứ trời trồng ùa ra chạy mưa. 

Lạ lắm. Nước mưa với trẻ con chúng tôi hồi đó có vị ngọt lành, thơm mát, trong veo chứ không mặn như bây giờ. Chúng tôi la hét nghịch nước, thi nhau nhảy vào những vũng nước ứ đọng trên mặt đường. Vô tư đến nỗi con trai con gái chẳng ngại ngần gì, lôi nhau ra bì bõm giữa lênh láng nước, tạt ướt tung tóe (dù thực tế đứa nào cũng ướt cả) rồi khoái chí, đứa này nhìn đứa kia ôm bụng cười. 

Ngẫm lại, có lẽ trẻ thơ như chúng tôi khát những cơn mưa? Để rồi cứ sau những ngày nắng lại háo hức những đợt mưa về? Mà không, hình như chúng tôi khát tiếng cười, khát niềm vui. Mưa, với chúng tôi là trò chơi thời con trẻ. Thời đó, niềm vui của chúng tôi gắn liền với đất, với cát, với lề phố, mặt đường. Và cả những cơn mưa... 

Nhớ có bận, mấy chị em nhà tôi thấy mưa, rủ nhau lén mẹ, kéo cả bầy trẻ trong xóm đi tắm. Đám con nít chúng tôi chạy đua, rồi thi nhau leo lên tường cao nhảy xuống các vũng nước, đứa nào đứa nấy trầy xước cả chân tay. Đến lúc về, mấy chị em tôi thấy mẹ ở nhà, sợ quá, thế là ùa ra chỗ vòi tắm, múc nước dội lấy, dội để nhằm qua mắt mẹ. Cảm lạnh cả ba đứa. Thế mà mấy chị em vẫn khúc khích cười...

Ảnh: Internet

Có hôm ẩm ương, tôi thèm lạ được đội mưa về. Mặc kệ nỗi sợ ướt át, tôi cứ thế thong dong dưới trời tầm tã nước. Thấy mình có chút bất thường giữa dòng người mang áo, đội dù, thi thoảng bắt gặp một vài ánh mặt nhìn mình như một hiện tượng lạ. Bất giác bật cười “có lẽ họ đang ganh tỵ với mình chăng”, rồi lại thong dong tận hưởng hứng giọt mưa trời. Cảm giác từng giọt mát lạnh thấm vào áo, tan loãng trên da thịt bỗng nhắc nhớ tôi về niềm vui một thời con trẻ đã qua. Ngọt ngào đến lạ. Không dưng chợt thấy mất mát. Có giọt mưa nào đó vô tình đọng lại trong mắt tôi. Nhòe vào những ký ức tưởng chừng đã cũ…

Ngoài trời vừa tạnh. Mấy anh ở cơ quan thở phào: “Về thôi! Tạnh mưa rồi”! Vén rèm, nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng lại lên. Những tia nắng vội vàng hanh khô mặt đường vẫn còn ẩm ướt dấu tích cơn mưa vừa ghé lại. Chẳng mấy chốc mà người ta sẽ quên mất cơn mưa sáng nay. Trẻ con hay nhớ, người lớn lại dễ quên…

Tôi ngoảnh lại nhìn anh: “Lớn rồi, ai cũng ngại mưa ướt, anh nhỉ”!… 

Tags

Bình luận

Xem nhiều

Bên cạnh bún song thằn, rượu bầu đá, bánh tráng nước dừa... không thể không nhắc đến hương vị bánh ít lá gai của Bình Định, món bánh dân dã vốn đã đi vào ca dao quê nhà: “Muốn ăn bánh ít lá gai/ Lấy chồng Bình Định sợ dài đường đi”.

“Nhiều người hỏi tôi có ngại không khi là đàn ông mà chọn nghề giáo viên mầm non, tôi thẳng thắn trả lời không ngại mà còn khoe là sinh viên nam duy nhất của lớp khi vào Trường Đại học Sài Gòn".



Nổi bật

Nghệ sĩ Bạch Tuyết - “Cải lương chi bảo”, Nghệ sĩ Nhân dân - là cái tên không xa lạ với khán giả cải lương nhiều thế hệ. Không chỉ ca hay, diễn hay, cô còn nổi tiếng bởi khả năng học hỏi không ngừng, luôn tìm tòi, sáng tạo và đau đáu với việc trao truyền nghệ thuật cải lương cho thế hệ trẻ.
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6





Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất