, //, :: GTM+7
Chủ Nhật, 05/02/2017, 22:56

Tết, quê về với Sài Gòn của tôi...

Tuổi trẻ
*** Error ***
Đường Trương Định, TP.HCM lúc 8h03 mùng 2 Tết Đinh Dậu - Ảnh: Gia Tiến

Ngày xưa khi còn nhỏ, khái niệm quê đối với tôi là một cái gì đó rất mơ hồ. Qua lời kể của mấy đứa hàng xóm thì quê có nghĩa là con sông, cây dừa, ruộng lúa, con gà, lũy tre... nơi mỗi mùa hè, dịp tết chúng bạn vẫn đi về. Lúc đó, tôi nghĩ rồi chấp nhận mình không có quê.

Giờ, tôi biết mình lớn lên và sống ngay trên quê. Tôi hiểu những đại lộ, những tòa nhà hay ông xe ôm ở đầu hẻm, một hàng cây, tiệm chè trong hẻm, xe bánh mì gần nhà, một quán cà phê cóc hay những nhà hàng bật đèn vàng... chính là quê của mình.

Nhưng tôi và quê, xa nhau như hai thành phố. Ngày ngày, quê vẫn ở đó, mà chúng tôi cách xa nhau vạn dặm, bởi triệu người. Cho đến khi tết đến...

Quê về, không đem gì nhiều, chỉ vài đường phố vắng; khơi dậy trong lòng người Sài Gòn cái phóng khoáng xuề xòa kèm theo một chút từ tốn, điềm đạm trong lời ăn tiếng nói, những thứ mỏng manh tưởng đã bị lu lấp suốt năm.

Trong cái nắng đã lên cao của ngày đầu năm, tôi thẫn thờ nhìn những con đường mà mới hôm qua, hôm kia hay vài ngày trước, vài tháng trước trong suốt năm luôn rầm rập, rầm rập xe cộ, kẹt xe đến mụ người, khói bụi kéo màn... trở nên thanh khiết. Chỉ có tết đến, tôi mới thấy Sài Gòn có “con đường thảnh thơi nằm”, có “cây dài bóng mát” và thấy hiện ra “hàng cây thắp nến lên hai hàng” (chữ của Trịnh Công Sơn).

Tết, tôi chạy xe khắp Sài Gòn, băng băng những con đường dài vắng người; chỉ mất dăm phút để đi hết khu phố xưa, qua những “đầu mút” nơi đánh dấu đầu - cuối của cả một vùng không gian bao la tưởng chừng “tận cùng thế giới” của thời tuổi thơ.

Tôi cũng say sưa ngắm những lề đường sạch như li như lau, trống trải, rải đầy hoa điệp vàng. Nếu đi bộ, hẳn sẽ nghe thoảng mùi ngây ngây của những cặp vạn thọ trước hiên nhà. Và lòng tôi nhẹ bâng bởi những con người chạy xe hiền hòa, đường vắng vẫn đậu đèn đỏ và cũng không nhấn còi đầy bực tức khi đèn đã chuyển xanh. Tôi muốn nằm ra, ngắm từng tốp người du xuân.

Tôi yêu Sài Gòn của mình. Và thấy Sài Gòn như ôm mình vào lòng.

Nhưng ngày mai và trong hơn ba trăm ngày nữa, trong lòng Sài Gòn không chỉ có tôi. Sài Gòn dang tay đón hàng triệu người, những người xa xứ, chọn thành phố này như quê hương thứ hai.

Thôi thì có mệt nhọc với Sài Gòn những ngày đông đúc, mới thêm yêu Sài Gòn ngày tết thanh vắng.

Lại hẹn Sài Gòn yêu thương, tết năm sau.

Tuổi trẻ

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...
1

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...
Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất