, //, :: GTM+7
Thứ Bảy, 04/06/2022, 10:55

Thương đôi mắt mẹ

THU ĐÌNH
Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Nghe người ta gọi vậy, chẳng biết mẹ có buồn không, tôi chỉ thấy bao tháng ngày trôi qua, mẹ vẫn lặng thầm sống tần tảo, chăm chút cho gia đình và gắn bó với xóm giềng, anh em, họ hàng. Có những ngày mưa hay những đêm trăng thanh dưới mái hiên nhà, anh em tôi vẫn nằm rúc đầu vào lòng mẹ mà đùa: “Mẹ nhiều tuổi hơn bố, lại xấu thế này mà sao bố lại cưới mẹ nhỉ”? Lúc ấy, kiểu gì mẹ cũng gắt lên đúng câu: “Gớm, bố mi chả báu lắm”! Và thế là anh em tôi, đứa nào đứa nấy lại được phen nhăn răng ra cười…

Lúc còn nhỏ, tôi thường theo gánh khoai gánh sắn của mẹ đi bán rong khắp làng xã. Trẻ con, đứa nào mà chẳng thích được theo mẹ như cái đuôi. Nhưng mà chính mẹ tôi cũng muốn thế. Tôi đi theo là để trông gánh khoai sắn cho mẹ, những khi nhiều người xúm lại mua, mẹ khó mà quan sát hết được. 

Năm tháng lặng lẽ trôi, đôi mắt mờ nhòe và đôi chân trần của mẹ vẫn cứ bước thấp bước cao trầy trợt trên những con đường nhầy nhụa bùn đất, lổn nhổn sỏi đá. Năm tháng ấy, nào tôi đã hiểu hết nỗi buồn và sự cơ cực ẩn sâu trong đôi mắt mẹ!

Tôi vẫn nhớ những khi rảnh rang, mẹ thường ngồi nơi mép giường tre may vá lại mấy bộ đồ cũ của anh em tôi cho lành lặn. Loay hoay mãi mẹ mới xỏ được sợi chỉ qua cây kim. Và dù có lần từng mũi kim chậm rãi, đường chỉ mẹ may trên từng ống quần nách áo cũng chẳng bao giờ được thẳng thớm. 

Lại nhớ những lần được mẹ cắt tóc, anh em tôi hào hứng khi nghe mẹ nói muốn cắt kiểu đầu con gì để mẹ cắt cho. Chúng tôi nhao nhao, đứa muốn cắt kiểu đầu con ngựa, đứa thích kiểu đầu con gà… Cuối cùng nhìn lại mới biết đầu đứa nào tóc cũng được mẹ gọt gọn lỏn như nhau và còn đầy những nhát kéo. Biết anh em tôi có vẻ không hài lòng, mẹ lại cười xuê xoa: “Cắt như thế cho sạch, cho mát”… 

Tôi thương mẹ những khi làng vào mùa, chẳng biết đến nghỉ ngơi, đôi mắt mẹ lại phải mỏi mệt dõi theo từng luống cày, hàng lúa...  Dù đường cày có chệch choạc, hàng mạ cấy xuống có xiêu vẹo, chân mẹ vẫn nhẫn nại bước đi giữa trưa nắng chang chang, tay mẹ vẫn cặm cụi trên mặt ruộng lạnh cắt da cắt thịt. 

Tôi thương mẹ sáng nào cũng dậy sớm làm bạn với bếp lửa. Mẹ trầm ngâm ngồi, bóng hao gầy tạc lên vách bếp trong ánh lửa chập chờn, đôi mắt đăm đắm suy tư… 

Đôi mắt nhòe mờ ấy đã giúp mẹ giấu cái nhìn đau đáu vào tôi ngày tôi giã nhà vào Nam học tập, chỉ những giọt nước mắt yêu thương là cứ thế tan chảy…

Cứ thế, tôi lớn lên trong ấp yêu từ đôi bàn tay sần sùi chai sạn, đôi chân nứt nẻ chua phèn và nhất là đôi mắt dịu hiền, chứa chất bao tình yêu, nỗi suy tư của mẹ!

Lại nhớ những ngày mẹ vào Nam bế cháu cho vợ chồng tôi. Những khi cháu say giấc, không có việc gì làm, không biết trò chuyện cùng ai, đôi mắt mẹ lại nhìn thẫn thờ, bâng quơ vào khoảng không trước nhà. Tôi biết lúc ấy mẹ cũng đang vời vợi một nỗi nhớ nhà nhớ quê như tâm lý bao người phải rời xa nơi chôn rau cắt rốn thân thuộc của mình. Giữa phố thị ồn ào làm sao có thể níu giữ được trái tim những người đã quen với đôi chân trần rong ruổi khắp làng trên xóm dưới như mẹ. Cũng chỉ vì thương con nhớ cháu nên mẹ mới phải như thế.

Mẹ tôi giờ đã ở tuổi xế chiều, đôi mắt mẹ càng mờ nhòe hơn trước. Những lần được về ngồi bên mẹ, tôi thích được cầm tay mẹ thật lâu, ngắm mãi khuôn mặt hanh hao với đôi mắt hiền từ ấy. Soi vào tấm gương mẹ, tôi lại thấy mình được sáng mắt sáng lòng hơn!

Tags

Bình luận

Xem nhiều





Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6





Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất