, //, :: GTM+7
Thứ Ba, 02/08/2022, 06:27

Thương giọt mưa quê

ĐÀO THANH TÙNG
Thế là sau bao nhiêu ngày chờ đợi, đêm qua mưa đã rơi. Một trận mưa xối xả, ào ạt khiến không gian ở quê trở nên mát lành hơn bao giờ hết. Mẹ trở mình thức giấc, bật điện khép cửa sổ, tiếng thở phào trông thật nhẹ nhõm. Nom mắt mẹ sáng rực còn lòng thì rộn ràng biết bao nhiêu niềm vui.

Đất đai sau nhiều ngày nắng gắt khô không khốc, tưới bao nhiêu nước cũng chẳng ăn thua. Mảnh vườn bé xíu, cây cối lần lượt héo quắt trông đến tội nghiệp. Tôi nhớ bóng dáng của mẹ, chiều nào cũng cặm cụi gánh từng thùng nước dưới ao lên tưới cây. Chân mẹ liêu xiêu, vai mẹ oằn đi, tấm lưng thì lúc cũng ướt sũng mồ hôi. Mẹ chậm rãi, kiên nhẫn gánh hết lượt này tới lượt khác. Dưới cái nắng bỏng rát như thiêu cháy, mắt mẹ he hé nhìn lên bầu trời cao vời vợi không một áng mây mà bất lực. Rồi mưa xuống, như gỡ được bao nhiêu mối tơ vò trong lòng của người mẹ quê tần tảo.

Ảnh minh họa. Nguồn Internet

Sáng hôm sau trời dịu hẳn, không khí mát mẻ, nắng chỉ còn lay lắt vài sợi buông lơi. Đêm qua cây cối ngậm mưa nên sáng nay lá xanh rì đầy sức sống. Nhìn đâu cũng thấy một màu xanh ngập tràn, chẳng lỡ rời mắt. Những giọt mưa quê bình dị nhưng lại mang đến cho người nông dân niềm vui khôn xiết. Mẹ nhẩm tính, đám cà chua đang thời kỳ bói quả, sau đợt mưa này sẽ lớn bỗng lên và tầm hơn chục ngày nữa là có thể thu hoạch. Đám mồng tơi chìa những “cánh tay” xanh mướt to như cái dĩa. Rồi rau dền, rau đay cũng xanh um ken kín khắp giàn. 

Tranh thủ sau cơn mưa, cha lặn lội đồng sâu đi bắt cua đồng về nấu với rau tập tàng. Sau mưa, nước đồng mát rượi, đàn cua háo hức bò ra lổm ngổm, chen chúc đầy mương, kênh. Và chỉ cần đi chừng chưa đến một giờ đồng hồ, cha đã mang về nhà một chậu cua to đùng. Một phần cha làm sạch rang lên, phần còn lại giã nát, lọc lấy thịt cua nấu canh. Bát canh cua đồng nấu với canh rau tập tàng ngon hết xẩy. Bát canh có vị ngọt thanh của thịt cua đồng, của rau mồng tơi, rau đay và rau dền quyện lẫn mãi là bát canh khiến những người con khi xa quê luôn nhớ về. Tôi nhớ khoảnh khắc cả nhà quây quần, cha rót yêu thương bằng cách múc vào bát đầy ụ cho từng đứa con thân yêu. Còn ánh mắt mẹ nhìn đàn con âu yếm hạnh phúc.

Giọt mưa quê gợi nhắc về những ngày tháng đã qua với bao nhiêu yêu thương và hạnh phúc. Tuổi thơ với hình ảnh trong trẻo thơ ngây của lũ trẻ con nhà nghèo tóc loe hoe vàng chạy nhảy khắp thôn xóm. Trở về nhà với dòng mồ hôi nhễ nhại liền chạy tới lu nước mưa bên hiên nhà. Hồn nhiên mở nắp lu, lấy gáo dừa múc và tu từng ngụm ừng ực thật đã gì đâu. Ngày ấy không khí còn chưa bị ô nhiễm như bây giờ thì giọt nước mưa quý giá được mọi người nâng niu. Lu nước mưa được trẻ con coi là lu nước thần thánh, giải nhiệt mỗi khi đi đâu đó về hoặc vận động nhễ nhãi mồ hôi. 

Có những lần thì hòa quyện vào những cơn mưa rào. Mưa xối vào da thịt, mơn man từng tế bào, hòa cùng tiếng cười khúc khích của lũ trẻ. Chẳng đứa nào biết chán, cho đến khi mưa ngớt và lặng lẽ vào nhà tắm và thay quần áo. 

Thấm thoát dòng thời gian trôi đi, tuổi thơ lùi lại với bao nhiêu tiếc nuối và hoài niệm. Có người nói rằng mưa ở đâu mà chả giống nhau? Nhưng lời nói đó có lẽ xuất phát từ cảm tính của người chưa từng sinh ra và lớn lên ở quê. Giọt mưa quê đối với tôi, với những đứa trẻ sinh ra từ làng luôn đong đầy yêu dấu bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào. Mỗi lần nhắc nhớ, tôi như được sống lại tuổi thơ, thời hoa niên tươi đẹp. Giọt mưa quê thấm đẫm bao nhiêu nhớ thương da diết. Ở đó có bóng dáng của người mẹ tảo tần, có khoảnh khắc gia đình quây quần bên nhau hạnh phúc. Tôi biết ơn vì tuổi thơ của tôi được nuôi dưỡng từ những giọt mưa quê mát lành để làm hành trang vững chắc cho tận mai sau.

Tags

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...
Nổi bật
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất