Những mảnh hồn quê - Nông Thôn Việt

Những mảnh hồn quê

Thứ Bảy, 07/04/2018, 06:37 [GMT+7]

Gặp nhau giữa phố, thằng Bình hàng xóm ở quê nói: Anh có nhớ cái giếng ở đình làng quê mình không?

Sao mà tôi quên được? Đình làng ở gần nhà tôi lắm, từ nhà đến đình chừng 5 phút nên tôi thuộc từng bậc cấp nơi thềm, từng viên ngói trên mái, từng cây xanh trong sân đình. Tất nhiên là tôi nhớ nhiều cái giếng nằm ở một góc sân đình. Có lẽ đó là một giếng nước trong hay chí ít là nước sạch khi đình còn là nơi thờ cúng trang nghiêm những năm xưa cũ. Nhưng khi tôi lớn lên, đình làng không được thờ cúng mà được trưng dụng làm việc khác thì giếng đã trở thành một giếng hoang. Những chiếc bẹ dừa, những cành củi khô mù u rơi rụng xuống giếng. Bèo đóng xanh mặt giếng và nơi lý tưởng để những chú ễnh ương cao giọng gọi mưa…

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Rồi đình làng lại vang tiếng chiêng trống tế lễ Xuân Thu nhị kỳ; nhưng giếng đình vẫn vậy, chẳng ai dùng đến nữa; cỏ mọc cao bằng thành giếng nhưng không ai nỡ phá và lấp giếng, bởi đó dù sao cũng là một mảnh hồn cũ của làng...Cạnh giếng là cây bàng cổ thụ. Cây bàng này đã bị ngã trong cơn bão năm 1985 rồi được dân làng đỡ dậy và lá lại xanh mùa hạ đỏ mùa đông. Để bây chừ khi những lùm mù u, những gốc dừa chỉ còn là kỷ niệm thì cây bàng vẫn phủ bóng thời gian cho người về neo đậu chốn quê...

Tôi cũng rất nhớ cái hồ đầu xóm Kế của mình. Bởi ngay trên đầu hồ, nơi mấy lỗ phun nước từ dưới đất lên có một cái đìa nhỏ, lũ cá thia hết cặp ni đến cặp khác đến sủi bọt làm tổ. Cứ vài ba ngày mình với thằng Bình lại chạy lên đìa coi thử có cặp cá thia mô mới vô ở chưa để bắt về nuôi...Mà ngày mô không chạy lên hồ chơi, lũ con nít xóm mình cứ có cảm giác thiếu thiếu một cái chi đó. Hồ không sâu, mùa hè có đoạn lội từ bờ ni qua bờ tê được... Thích nhất là lên hồ chơi vào những buổi chiều tà. Khi đó, những gia đình sống bên cạnh hồ người giặt giũ áo quần, người chao rau để bó chuẩn bị cho phiên chợ sớm mai; rồi mấy đứa choai choai thì buông câu bắt mấy con cá nhỏ; rồi ở đầu hồ nơi nước mới phun lên trong vắt là cảnh mấy o gội đầu, mấy đứa con nít ở lỗ tắm hồ...Tôi cũng không nhớ hồ bị lấp làm nhà cửa từ khi nào. Hình như cũng đã hai mươi năm rồi...

Mà làng tôi bây chừ đang vào đông, nước đã ngập cả cánh đồng. Trong nỗi buồn man mác về một cái giếng hoang thu thảo hồn người; về một cái hồ gần gũi đã bị lấp thì vẫn còn đó những bức tranh soi bóng của ngôi chợ mới, của hàng cây trên bờ đê và cả đàn trâu đang chầm chậm thong thả trên đường về nhà.

PHI TÂN 

;
.
.
.
.