Mùi Tết gây thương nhớ - Nông Thôn Việt

Mùi Tết gây thương nhớ

Thứ Ba, 04/02/2020, 14:59 [GMT+7]

Tết Canh Tý này, nó bước qua tuổi ba hai. Qua Tết, nó sẽ làm đám cưới với nàng. Thích thú nghĩ về nó, ký ức về những cái Tết của những ngày xưa cũ bỗng ùa về…

 

Ngày Tết Kỷ Hợi một năm trước, cả ba ngày Tết, nó đều đi chúc Tết bà con, bạn bè, hàng xóm. Uống rượu bia hơi nhiều nên chiều nào nó về nhà đều ngủ một giấc đến sáng. Thế là trôi nhanh mấy ngày Tết. Hôm mồng bốn Tết, bạn hẹn uống cà phê trước khi về thành phố Hồ Chí Minh làm việc sau Tết, chưa được mươi phút, bạn có việc gấp phải về sớm. Mùi Tết đã không còn. Một thoáng cô đơn giữa quán cà phê nội thành Huế khiến nó cảm thấy hụt hẫng.

Tết Mậu Tuất hai năm trước, lần đầu tiên nó tham gia đội thi của phường tại chương trình “Tết Huế” diễn ra ở Bảo tàng Văn hóa Huế. Từ sáng tinh mơ, đội thi hai mươi bảy phường đã háo hức chuẩn bị nguyên vật liệu. Háo hức là vì bánh nấu chín xong được dành tặng ngay cho người nghèo của thành phố Huế. Nên cũng là gạo nếp, thịt heo, đậu xanh, lá chuối, lá dong nhưng nồi bánh chưng bánh tét năm đó đong đầy mùi của sự yêu thương.

Tết Đinh Dậu ba năm trước, lần đầu tiên nó lên chùa uống trà xuân. Nước trà xanh được ngâm thêm với đọt trà non hái ngay trong vườn vào sáng sớm. Mùi vị nước trà trong tiết trời xuân thật thơm ngon, đậm đà, khiến lòng dạ mát mẻ đến sảng khoái. Phải uống từng ngụm, từng ngụm để thưởng thức như sợ mất đi mùi vị thanh cao.

Tết Bính Thân bốn năm trước, đó là lần cuối cùng mẹ nấu nước mắm để ướp thịt heo ăn Tết. Mẹ nói ngày mồng một Tết không ai bán đồ ăn. Mồng hai Tết trở đi, đồ ăn bán mắc lắm! Nên cứ vào dịp trước Tết vài ngày, mẹ lại đi chợ Cồn gần nhà, mua cỡ một trăm ngàn thịt heo ba chỉ về. Sau đó, một mình mẹ lúi húi lấy củi nhóm bếp nấu nước mắm. Nước mắm nấu xong mùi thơm phức, mẹ lấy một cái thẩu nhựa to bỏ thịt heo vào ướp. Mùi vị thịt heo ướp nước mắm để ăn ba ngày Tết thật thơm ngon, đậm đà. nó hỏi ba thì biết mẹ nó đã giữ thói quen này từ thời chiến tranh và thời bao cấp.

Tết Ất Mùi năm năm trước, đêm ba mươi Tết, nó cùng người yêu đi xem pháo hoa bắn ở Đại nội Huế. Giao thừa điểm. Nụ hôn đầu của nó và của nàng. “Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần” – một nhà thơ nổi tiếng nước ta đã ví như thế. Mùi tóc thơm nồng của nàng và vị ngọt của đôi môi nàng chính là mùi Tết lan tỏa đê mê khắp lòng nó.

Những cái Tết khi chị gái chưa đi lấy chồng, năm nào chị cũng mua hai món mứt. Đó là món mứt gừng có vị cay cay và món mứt dừa có vị ngòn ngọt. Thích nhất là thẩu cóc dầm. Chị thường tự đi chợ mua vài ký cóc về gọt vỏ, rửa sạch, tỉa tót và dầm với đường. Mùi thơm của cây trái thiên nhiên đã khiến ngày Tết có thêm những điều thú vị.

Những cái Tết khi còn ông nội, ông luôn là người “chỉ huy” con cháu lau dọn sạch sẽ nhà cửa và bàn thờ gia tiên. Đầu tiên, ông “phân công” ba đi mua vôi, chổi quét vôi, sơn và băng-xô về quét nhà, sơn nhà. Cả nhà cùng xắn tay áo dùng bót sắt đánh bay rêu. Mùi rêu ẩm mốc sau đó nhường chỗ cho mùi vôi thơm nồng. Những cây cột gỗ, chiếc tủ thờ, bộ bàn ghế, những cánh cửa cũng thơm phức mùi sơn Bạch Tuyết.

Sau đó, ông “phân công” mẹ nó lau chùi bàn thờ gia tiên. Rồi đích thân ông thay cát trắng mới mua ở những bát nhang. Hòa quyện mùi nhang, mùi trầm, mùi cát trắng tinh khiết như nhắc nhở không khí Tết đã ùa về. Điều nhớ mãi như in là để tiết kiệm, ông luôn bảo con cháu dùng vỏ chanh, tro bếp, khăn lông và nước sạch chà xát bộ lư đồng cho sáng bóng. Mùi đồng, mùi chanh, mùi tro trộn lẫn trong mùi nghèo khó những năm ấy quả là những ký ức khó thay thế trong nó.

Cuối cùng, dù nghèo gì đi nữa, ông đều đạp xe lên công viên Thương Bạc đích thân chọn mua một nhành mai vàng để cắm vào bình bông đón Tết. Mùi mai vàng tỏa ngát trong ngôi nhà nhỏ khiến ngày Tết của gia đình nó luôn đủ đầy về tinh thần dù còn nhiều thiếu thốn về vật chất.

NGUYỄN VĂN TOÀN

;
.
.
.
.