, //, :: GTM+7
Chủ Nhật, 14/02/2021, 10:12

Xa rồi mùi bánh thuẫn

NGÔ CÔNG TẤN

Cứ vào đầu tháng Chạp, chớm mưa phùn, nắng vàng trước sân, gia đình tôi lại bắt đầu khai thác cây bình tinh (còn gọi là huỳnh tinh) để chuẩn bị bột làm bánh thuẫn. Để làm ra cái bánh thuẫn cúng ông bà tổ tiên và đãi khách trong mấy ngày Tết, từ đầu năm, khi khí trời của xứ Huế còn lạnh giá, ba tôi đã lặng lẽ làm đất, vun luống trồng bình tinh. Bình tinh thu hoạch về được mẹ lột vỏ, rửa sạch rồi đem xay, sau đó lắng, lọc, phơi khô. Để làm những cái bánh thuẫn nở bung và thơm đặc trưng, phải có hột vịt hoặc hột gà, có đường, dầu ăn, vani và cả sự tỉ mỉ.

Cứ vào đầu tháng Chạp, chớm mưa phùn, nắng vàng trước sân, gia đình tôi lại bắt đầu khai thác cây bình tinh (còn gọi là huỳnh tinh) để chuẩn bị bột làm bánh thuẫn.
Cứ vào đầu tháng Chạp, chớm mưa phùn, nắng vàng trước sân, gia đình tôi lại bắt đầu khai thác cây bình tinh (còn gọi là huỳnh tinh) để chuẩn bị bột làm bánh thuẫn.

Công việc của tôi mấy ngày ấy là đi mượn khuôn. Cả làng Nam Phổ Cần thuở đó chỉ có một hai cái khuôn, nên phải đi hỏi mượn trước vài ngày. Chỉ khi nào biết chắc sẽ mượn được khuôn mẹ tôi mới bắt đầu đánh trứng. Chiếc khuôn bằng đồng với 12 lỗ để đổ bánh, xách về nhà nặng trĩu cả hai tay. Công việc đánh bột cũng vậy, đầu tiên, mẹ chọn những quả trứng gà hoặc trứng vịt còn tươi cho vào chiếc thau rồi dùng cả nắm đũa đánh đều lên. Thời đó không có dụng cụ đánh bột như bây giờ, mẹ đánh trứng bằng tay, sau đó cho bột, đường, vani vào đánh đến khi bột nở đều, sánh lại, thả một giọt bột vào nước mà bột không tan là coi như được.

Tôi nhớ mãi hình ảnh mẹ tôi ngồi đánh bột. Đánh càng nhiều, chiếc bánh khi đổ sẽ nở bung ra như hoa, đẹp và nhẹ. Tối ba mươi, mẹ nhúm lò than, đổ bánh. Mùi bánh nướng thơm lừng khắp nhà, bay cả ra ngoài ngõ. Dù hôm ấy xóm nghèo quê tôi có thêm mùi lá của bánh tét, mùi mứt gừng, mứt bí đang sên trên bếp của hàng xóm nhưng mùi bánh thuẫn, với tôi, vẫn là mùi thơm nhất, rõ ràng nhất. Bánh nướng xong được mẹ cạy ra xếp lên dĩa. Cái bánh vàng ươm, thơm nức làm tôi ngọ nguậy không yên nhưng đó là bánh cúng tổ tiên, phải đợi sau giao thừa mẹ mới cho thưởng thức.

Cầm cái bánh trên tay, tôi hay nói đùa chiếc bánh mẹ làm dài cả hai năm, bởi khi làm là chiều ba mươi nhưng khi được thưởng thức thì đã sang năm mới!

Nhớ có năm mùa đông về kéo theo dịch bệnh, đàn gà trong nhà chết sạch, không có trứng để đổ. Chiều tối ba mươi ngồi nghe mùi bánh thuẫn nướng từ nhà bên bay sang, lòng chợt buồn da diết. Chiếc bánh thuẫn nhỏ bé vậy mà muốn có nó, phải nhờ đến bàn tay cày cuốc nặng nhọc của cha, nỗi vất vả chăm sóc của mẹ…

Hôm nay Tết về, gió vẫn se lạnh như xưa nhưng bếp than ở nhiều nhà thì đã không còn đỏ lửa. Quê tôi giờ không có mấy người ngồi đổ bánh thuẫn chiều ba mươi Tết. Nơi phố thị, nhìn những chiếc bánh thuẫn to hơn, đẹp hơn ngoài chợ, nhưng mùi bánh nướng năm nào đã không còn đọng lại. Chợt thấy ngẩn ngơ…

Tags

Bình luận

Xem nhiều

Mẹ bảo: “Thềm nhà mình có bụi hoa nhài trắng, không khí cứ thoang thoảng hương nhài, dễ chịu hẳn”. Ba cười: “Thế mà khi tôi đem cành nhài về trồng, mình còn ngăn lại, bảo trồng làm gì”! Mẹ nhìn ba, cười thẹn...

Mẹ tôi có phần không được may mắn như nhiều người. Từ khi mới lọt lòng, đôi mắt mẹ đã bị mờ nhòe chứ không sáng rõ. Người làng vẫn quen gọi mẹ tôi là “Ả Năng nháy”, là bởi vì đôi mắt không thấy rõ nên gặp ai mẹ cũng phải hiếng mắt lên hấp háy nhìn...

Ngày nóng, ngồi trong phòng trọ oi bức tôi chợt thấy nhớ và thương sao chiếc quạt mo ngày thơ dại. Chiếc quạt mộc mạc, dân dã ấy đã đưa anh em tôi vào giấc ngủ thật ngon trong ngày hè oi ả suốt những năm tháng tuổi thơ.

Bố tôi chỉ là người nông dân lam lũ. Sớm trưa cặm cụi với ruộng lúa vườn rau, một đời bố chân chất, thuần hậu. Tảo tần gồng gánh ước mơ của những đứa con, bao vất vả nhọc nhằn cứ in dần lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn, và thấp thoáng trong cả nụ cười của bố...

Sau mấy đợt nắng hạ gắt gỏng, cánh đồng đồng loạt ngả sang màu vàng, lúc đó mẹ chuẩn bị liềm cho mùa gặt. Và những đứa con sinh ra từ đồng ruộng luôn mang theo hình ảnh một mùa gặt vất vả, tiếng rạ rơm xào xạc trong những ngày mùa hạ cháy bỏng, góp nhặt ký ức, làm hành trang vững chãi mà bước vào đời...
Nổi bật

Làng Thổ Hà (xã Vân Hà huyện Việt Yên tỉnh Bắc Giang) không chỉ nổi tiếng bởi lối chơi quan họ độc đáo bên bờ Bắc sông Cầu mà còn là nơi duy nhất ở Bắc Giang giữ được nghệ thuật tuồng cổ.

Trong khi nhiều khu dân cư ở huyện Hoài Đức (Hà Nội) đang chuẩn bị lên cấp phường với tốc độ đô thị hóa nhanh, nhiều cánh đồng bị bỏ hoang, thì người dân ở thôn Tiền Lệ (xã Tiền Yên) vẫn miệt mài sản xuất nông nghiệp. Với đặc trưng là vùng đất bãi ở phía ngoài đê, sản xuất nông nghiệp vẫn là hướng đi tất yếu của Tiền Lệ...
Được quan tâm

Ngày 14/04/2022, hình vẽ tượng trưng của Hang Sơn Đoòng - hang động tự nhiên lớn nhất thế giới tại Quảng Bình đã được vinh danh trên Google tìm kiếm tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Đây là một trong số ít lần trong lịch sử Google Doodle mà một địa danh cụ thể ở Việt Nam được chọn để hiển thị.
6


Có dịp quay trở lại xã Phương Trung (huyện Thanh Oai), nơi có nghề làm nón nổi tiếng hàng trăm năm, với nhiều cung bậc khác nhau, ai đó có thể buồn vì làng nghề không còn ở giai đoạn thịnh vượng.
3


Đăng ký nhận tin nóng
Giúp bạn cập nhật các thông tin mới nhất